Và vợ chồng anh cũng bắt đầu có thói quen cùng đi dạo buổi tối quanh khu phố trước giờ đi ngủ. Cả gia đình của James cũng vậy, cứ than van mãi. Vì bản thân cũng là một nhà quản lý, tôi hiểu mình nên viết một quyển sách thật ngắn gọn và súc tích, sao cho ngay khi đọc xong là độc giả có thể ứng dụng ngay những gì đã đọc vào thực tế để tạo nên những thay đổi tích cực trong công việc của họ.
Họ lớn lên trong cùng một thị trấn, sống trên cùng một con đường và ở cạnh nhà nhau. Và ai cũng cảm kích khi được James xác định rõ thời hạn công việc. Khi giao việc, tớ cũng làm những việc cần thiết như thường lệ.
Tôi tin rằng những chuyện như thế này sẽ không bao giờ lặp lại nữa. Khi chỉ còn lại một mình, James cảm thấy thật sự bối rối. Khi giao việc, cần phải xác định cụ thể phạm vi thẩm quyền cho người thực hiện.
Khi giao việc, tớ cũng làm những việc cần thiết như thường lệ. Tất cả những gì tốt nhất mà James có thể làm được lúc đó là cảm ơn Jessica và đề nghị sẽ gặp lại cô sau khi có thời gian đọc kỹ bản báo cáo. - Tôi nghĩ mình đã hiểu, nên sẽ không làm phiền ông nữa.
Thế nhưng mọi chuyện hóa ra ngược lại. Trong bữa cơm cuối tuần, vợ anh thắc mắc không hiểu vì sao mọi chuyện lại thay đổi tốt đẹp đến thế. - Lâu rồi tớ mới lại thấy cậu vui như thế, James ạ.
Có lúc anh vẫn muốn tự mình làm lấy mọi công việc hoặc giao hẳn cho ai đó đáng tin cậy và yên tâm đón chờ một kết quả tốt đẹp. - James viết ra thật nhanh những điều anh đang muốn biết: Sau đó, giảm dần đi.
Một lần nữa, James lại bước đến bên chiếc bảng trắng. Lúc nào trông ông cũng thoải mái và hòa đồng với các nhân viên. Hai tuần sau đó, James gặp một chuyện xảy đến với Jessica.
Đó phải là một quyển sách thật đơn giản, thực tế và có thể làm thay đổi cuộc sống của người đọc. Anh vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng không có nhân viên nào nhận ra tầm quan trọng của vấn đề thời gian. Để thay đổi không khí, James bật đĩa nhạc yêu thích của mình lên.
- Thưa ông, thật lòng tôi không hiểu ý ông muốn nói gì? Vì sao ông lại bảo ông mới là người đã gây ra mọi chuyện. Còn James lại chẳng có thời gian. Anh thành thật chia sẻ với Jones những sai lầm mà các nhân viên của mình đã gây ra.
Thế đấy, tớ chỉ biết im lặng và gặm nhấm những sai lầm của mình. Ánh mắt anh dừng lại nơi tấm ảnh chụp cùng nhân viên dịp hè năm ngoái. - Ồ, cậu đấy ư! Tớ rất vui khi gặp lại cậu.