Thế nên mới chả bao giờ hiện sinh tất tần tật cả. Có một thứ bất biến, đó là tất cả. Phổ biến những điều tôi viết vào thời điểm này là thích hợp.
Ông anh nằm trong bể một lát thì thò tay bấm vào cái nút. Hình như cũng hoàn toàn thôi đau. Mục đích viết sâu thẳm ban đầu của tôi dường không phải tìm đến nghệ thuật mà để giải quyết hai câu hỏi.
Rồi cuộc sống sẽ dậy bạn rằng khi nói chuyện thì rất ít sự thật được tiết lộ. Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm. Hy vọng khách đến Sea Games vẫn còn được tận hưởng mùi hoa sữa có gì đó mang tính tượng trưng rất sâu xa cho người Việt.
Cái mà đôi lúc vì nhận thức được mà mình tưởng mình vô cảm hoặc chai sạn. Và tiếp tục viết những chữ BÀI LÀM. Dường càng thương, càng suy nghĩ về chuyện mệt mỏi của bác, của mẹ, của bố, của thằng em… càng đau nữa, càng bệnh nữa.
Mẹ vòng sang bên trái tôi. Nằm lên nó, xích hai chân vào một cái đai như chiếc gông rồi bấm điều khiển nâng mặt phẳng mình nằm dốc dần cho tới lúc tạo góc 90 độ so với mặt sàn. Còn tôi, chưa đến lúc.
Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi. Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi. Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt.
Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị. Những gì dành cho ngòi bút, em đã dành cả cho anh. Còn anh thì vẫn phải sống.
Nó sẽ nghĩ gì khi tôi vào tù với tội danh ví dụ như phản động, gián điệp, chống phá chế độ… Hoặc chả ai bắt tôi nhưng người ta rủ rỉ điều đó với nó mỗi ngày. Cậu em bắt đầu giới thiệu cho tôi chức năng các loại máy. Cũng vì ít trải qua mà tôi chưa đủ hiểu họ để làm họ có thể hiểu lại tôi.
Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải. Để làm sáng tỏ sự cần thiết, lợi ích của việc đọc cũng như tự tin về công việc của mình. Có lần bạn tự hỏi hay bạn sợ thay đổi lịch trình sẽ đánh mất một thứ mùi gì đó quyến rũ nàng sáng tạo.
Tôi kệ tôi dắt tôi đi. Định xé béng đoạn viết này đi, đỡ phải tải nốt đống ý nghĩ ngồn ngộn chầu chực lên giấy. Có gì thì mẹ mới giúp được chứ.