• Họ biết cảm thông và chia sẻ, đặt mình trong hoàn cảnh của bạn để hiểu hơn những gì bạn nói. Trời ạ, văn phong thẳng thắn kết hợp với vài ly rượu thì điều gì sẽ xảy ra đây? Người say thì nào có điều khiển được lời nói của mình… Tôi lo chương trình sẽ bị thất bại. Tôi chắc chắn rằng người ta sẽ vui vẻ khi nói về nó.
Tôi chỉ nói để giúp vui khán giả. Đây là cách lập tức thu hút sự chú ý của khán giản, vì những gì bạn nói nằm ngoài dự đoán của họ. Nhạy bén đặt ra những câu hỏi thú vị.
Nhiều người nói tiếng Anh có thói quen dùng hoài hai từ you know (bạn biết không). Các thính giả tội nghiệp của tôi lại nghe những tiếng kêu la, tiếng kính vỡ loảng xoảng, lại tiếp tục thắc mắc. Đó là giây phút tự hào nhất trong cuộc đời tôi.
Ở lứa tuổi 80, hay 90, thậm chí 100, người ta có cả một kho tàng kinh nghiệm. Lúc đầu chúng tôi nói về quá khứ, anh không biết rồi tôi sẽ hỏi anh cái gì. Mặt khác nếu công ty đó đang từng bước phát triển, bạn có thể hỏi: Công ty sẽ phát triển theo chiều hướng nào? Ban giám đốc sẽ thực hiện những chiến lược gì?
Tôi viết đôi dòng lý lịch và đánh liều nộp lên đài. Lần nọ trên radio, tôi hỏi một khách mời rằng: Ông có mấy con rồi?. 9 giờ 10 phút, tôi buồn ngủ díu cả mắt.
Và tôi sẽ cố gắng làm hết mình, thật chí còn thích thú nữa chứ sao. Bạn có sợ thất bại khi điều khiển một cuộc họp? Shakespeare từng viết: Brutus thân yêu, cuộc họp của chúng ta dở không phải lỗi tại nó. Lúc mà thầy Cohen đang đọc bài diễn văn tưởng nhớ cậu học sinh Moppo quá cố.
Chúng tôi chỉ còn biết kêu trời, không biết những người nghe đài hôm ấy có kêu trời hay không… Cũng cùng một đề tài nhưng với cách hỏi sau thì người khách của bạn buộc phải suy tư nhiều hơn, câu trả lời của họ sẽ không đơn giản là Không hay Có. Thứ ba là, hãy lập một ban kiểm tra xem bạn đã nói những gì và nhanh chóng sửa đổi nếu như bạn lỡ nói một từ gì đó nhầm lẫn.
Lời lẽ của vị vua trong phim thì thật buồn cười, nhưng không hẳn là vô lý. Chú ý đến những yếu tố quan trọng: Giọng nói, cách diễn đạt, trang phục và diện mạo khi bạn được lên truyền hình. Những tấm tranh ảnh, biểu đồ minh họa cũng trở nên vô tác dụng.
Anh ấy như được tiếp thêm nhiệt huyết, nói một cách hăng say và đầy phấn khởi: Tôi lao vào không gian toàn mây là mây. Cuomo quả thật có một khả năng tranh luận rất hùng hồn. đừng gây cho người đối diện cảm giác khó hiểu và khó chịu.
Một người New York có cái nhún vai bình tĩnh trước nhiều mối nguy hiểm trong cuộc sống. Tôi vẫn còn nhớ vào cuối những năm 1960, khi tôi đang phụ trách chương trình trò chuyện trên radio mỗi tối ở đài WIOD. Khi nói chuyện với ông chủ, ta thường giữ thái độ trịnh trọng và cung kính.