Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng. Và lại thấy quyển sách bị xé. Khuôn mặt chả biểu hiện thái độ gì.
Không biết viết đến khi nào thì hết mực? Em định làm gì nếu yêu hết anh? Kẻ không biết thế nào thì mới hết nổi mình. Này, mày bóc cho chú bao thuốc. Bạn lấy xe máy, đứng ở cổng bệnh viện chờ bác làm thủ tục xong đưa bác về.
- Mi nên nhớ viết là một thói quen tự thân vận động. Thế là cứ nằm cho ý nghĩ tràn lên, dâng ngập người. Một hôm, nhà ấy bị ăn trộm.
Đôi khi người ta cần đòi hỏi cao, khắt khe với sự phát triển của đời sống trước khi có cái xuề xòa quan tám cũng ừ quan tư cũng gật thường là của sự bất lực và ơ hờ. Anh chắc chả chấp tôi đâu nhỉ. Kẻo lỡ ra dân tình chỉ đọc được đến đây, suy diễn lung tung thì khổ.
Nhu cầu của bạn không cao. Tôi không sống trong môi trường nghèo đói, bị áp bức, bóc lột. Bác bạn đã và đang ganh đua với bà bạn.
Hắn có thể đạt được trạng thái ấy một cách dễ dàng. Khi càng ngày càng có nhiều lớp người muốn vươn đến những tầm cao, bạn sẽ yên tâm hơn với nỗ lực cho những cung bậc mới. Có vẻ may mắn thay, sự phong phú khiến không phải ai cũng định kiến.
Chắc không biết mục đích chính của tôi đến đây để chữa bệnh mệt. Hoặc mở tủ đọc lại thì dễ lại đâm chán đời, bất mãn. Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc.
Miêu tả thì có lẽ như bảo với bác nông dân lúa chín có màu gì, bảo với mèo nó hợp với thịt cá và bảo với chim không phải cánh cụt, kiwi (hoặc một số loại không biết bay khác) thì nên bay. Tôi biết ông rất yêu vợ. Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào.
Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ. Ở trong cái trạng thái này, cái cảm giác mình dẻo dai nhưng có thể gục chết bất cứ lúc nào trở nên đúng. Sở dĩ bạn tả khá tỉ mỉ chỗ bạn viết từ đầu đến giờ vừa là để luyện môn miêu tả mà bạn còn kém, vừa là để ngầm chứng minh đầu óc bạn vẫn khá minh mẫn.
Đúng là chuyện thường. Tôi cần làm việc, làm việc chính là sự nghỉ ngơi của tôi. Xem bóng đá thì ngơ ngác và ngây thơ đầy tính đáng yêu như dân quê ta sang Mỹ.