Nhưng dùng lí trí và nhạy cảm của ông ta để đoán mộng cho tiềm thức của người khác thì rất khó, có quá nhiều dữ kiện thuộc về một người mà người khác không nắm bắt được. Nếu cứ đâm lao phải theo lao, dễ rồi họ còn phải nhận một sức phản kháng gay gắt hơn cái câu chuyện bạn đang kể (mà nếu họ biết cách yêu thương đã không xuất hiện theo cách này). Thua còn có năm nghìn an ủi.
Chắc họ nghĩ bạn là bồi bàn. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao. Và các cửa sổ đều nhìn ra cánh đồng.
Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía. Những kẻ đánh mất bản chất người, khi đối diện với bản chất, họ cho là giả tạo, là đạo đức giả, là rởm đời. Ông hãy trả lời có hay không.
Xung quanh thì luôn văng vẳng những góp ý: Mong muốn làm tốt cho xã hội là chính đáng nhưng trước tiên lo xong thân mình được thì hẵng nói cao xa. Vẫn tin là đủ sức kiếm nhiều tiền trong tương lai. Nên bạn đừng ban phát lòng xót thương bừa bãi.
Nơi mà dù thể xác đang trong trói buộc, những hoạt động sống trong nó vẫn có thể tự do. Tôi cũng không phản đối đâu. Từ cái giá cắm bút ngước lên phần cao hơn của bức tường vàng vọt là vài lỗ khoan được bắt vít như những con mắt của tường.
Vào ngủ tiếp đi con. Và sự yên bình lâu dài sẽ không đến nữa. Trước trận bán kết một ngày là ngày cưới chị cả.
Tớ sẽ cho cậu nhiều lắm. Nhưng chắc anh ta miệng thì bảo điên nhưng lòng thì khoái trá ngấm ngầm khi thấy một kẻ khác có hành động ấy. Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế.
Như một sự bổ trợ, cân bằng, phong phú tất yếu. Nhưng con chim tung cánh trong lồng không thể rộng dài như giữa bao la trời đất. Thiếp đi với bàn tay nàng run rẩy trên ngực…
Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở. Khi mà tôi lạc loài. Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức.
Cũng không bực bội, bực bội sẽ không làm tiếp được, nhưng quả là tiếc cái công gõ, mắt thì đau mà thời gian gõ lại không có nhiều. Hóa ra cái ánh sáng sau tivi là cái đèn ăcqui đang nạp điện. Trái tim tôi nó chả sai bao giờ.