Và anh nhận ra em chẳng bao giờ chơi ác được. Một trận đấu đem lại cho bạn nhiều cảm xúc hơn. Nhưng bên cạnh việc đem lại tự do để phát huy năng lực cho một số con người, có thể thấy đi hoang cũng tạo ra vô số ma cô, gái làm tiền và trẻ vô thừa nhận.
Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán. Ta chỉ muốn trước tiên là qua cơn mệt này. Ngoài nước thì: Tôi không có chức năng với nội bộ của các anh.
Họ không nhớ nhiều về qui tắc cần tránh mạt sát cãi vã nhau trước mặt con cái. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác. Việt Nam chơi trận này hay và nhanh hơn trận với Thái.
Như một người đồng sở hữu biết điều. Khi rảo bước nhanh, lên xuống cái cầu thang dốc không có bậc, đưa tăcxi vào cổng… bạn lại thấy những cơn mệt bị hắt phăng sang một bên. Tất nhiên là anh không đích thân cắn trực tiếp mà anh lại dùng đến những con chó ngao của anh.
Viết một cách không quang minh chính đại lắm vì đây không phải là lúc được viết như một nhà viết mà phải học như một sinh viên. Nhưng đó không phải là cái bạn muốn. Chỉ có như vậy mới có thể vừa giữ được mình và vừa không giữ nó bằng cách trốn chạy đến nơi khác tử tế hơn.
Tội ác, chúng không gieo vào con người những hạnh phúc để sản sinh lòng biết ơn. Bác trai có mấy câu tủ làm bạn muốn bội thực. Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy.
Lúc tôi khóc, mẹ khóc. Định bỏ đó, nghĩ thế nào lại lấy giẻ rửa bát ra cọ rồi ngâm nước. Giờ nó ở tầng ba, đầu giường bác trai.
Ở đây, sự bắt buộc của bác cũng tốt, cố điều độ dần đi. Ba năm… Ba năm thì không tính được. Và càng cô độc vì không được hiểu, con người ta càng dễ ích kỷ.
Rất có thể bạn sẽ muốn văng tục. Hoặc lúc phấn khích. Tôi nhớ một câu thơ chợt bật ra trên một chuyến xe từ biển về: hoa cúc vàng lang thang bờ rào.
Riêng nó vẫn chịu định luật về trọng lực của địa cầu. Hôm nay, chúng tôi đến đó gồm ba người. Tinh thần? Bạn góp sự hoà đồng trong những trận bóng, trong những cuộc vui có điều độ.