Câu chuyện bạn đang kể là một câu chuyện khá kỳ lạ. Ai đó sẽ thật hời hợt nếu nói vì cái kiểu không thích này mà hắn sẽ chẳng đủ điều kiện thấu suốt được. Làm thế gian thoải mái rồi lại ngột ngạt, tù túng, buồn nôn, bực bội.
Bác gái: Ừ, cậu thích thì bắt một con về nuôi. Nó phiêu lưu trên khuôn mặt nàng và sẽ sàng dừng lại ngay trên bờ môi. Bây giờ, đầu óc không đủ năng lượng để phân tích rõ ràng, tạm gộp nghệ thuật và sáng tạo là một vậy.
Sai là vô trách nhiệm. Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết. Nước mắt ơi! Hóa ra mày chẳng cạn bao giờ.
Tôi sẽ còn góp thêm một vài gọng kiềm kẹp cho anh chết. Như cây bút không mực viết hoài lên trang giấy trắng. Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn.
Em bảo thế thì con phải gọi điện về. Làm thế nào đây? Làm thế nào để bác ta tin? Phải hoảng hốt, phải vờ tái mét, phải vờ run rẩy, khóc lóc, thở than, căm phẫn, bất bình, độc địa. Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt.
Mong ông chỉ nói những điều cần nói. Xét cho cùng, sau khi sáng tác một khối lượng tương đối như thế, bạn có quyền chính đáng được nghỉ ngơi để bù lại năng lượng đã chết. Câu được rồi, tốt thưởng cho bạn lúc bạn đẩy xe máy lên nhà qua các bậc thềm cao, hoặc lúc tưới cây xong, hay khi ăn đủ ba bát cơm (bài tủ dành cho bữa cơm: Cơm ba bát-áo ba manh-đói không xanh-rét không chết).
Sau khi coi như làm xong một bản nháp thô sơ (một nhiệm vụ tự đặt ra) để người đời có thể dẫm lên, kiễng chân mà ngó qua bức tường trì trệ để thấy dù chỉ gót chân của nàng (chàng) Sáng Tạo. Nền trời xanh thẫm, hàng cây xanh lục, thảm cỏ vừa cắt xong lên mầm xanh nõn. Không rõ là bực ai, cái gì nhưng quả bây giờ, khi xong một giai đoạn gột rửa nữa (hơi muộn?), chừng nào còn có ý định viết tiếp, tôi nôn nao muốn khạc nhổ một con người cũ to nhất trong vô số con người trong mình ra.
Ngồi bên trái tôi là một người khá điềm tĩnh, ít reo hò. 18 tuổi là được tự do. Lo nghĩ, chỉ dạy hộ cách sống cho người khác chỉ mệt xác và vô nghĩa.
Bác bạn chắc cũng đang phải tất tả và chờ đợi trong đó nhưng sự chờ đợi dằng dặc ở ngoài cổng làm bạn nóng đầu. Ngồi bên trái tôi là một người khá điềm tĩnh, ít reo hò. Hay là tôi cứ viết thế này? Kể chuyện thôi.
Tôi cho ông thời hạn ba ngày. Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy. Tôi sợ cảm giác yên bình lấp đi những sâu cay cần có.