Còn kiêng nể làm gì, họ hiểu nhau khá rõ rồi. Cái gì cũng trôi tuồn tuột. Tôi khóc cho chúng không vì thương hại mà vì nỗi cô đơn ấy không phải nỗi cô đơn bây giờ của tôi nhưng tôi cũng đã từng đi xuyên qua.
Chẳng biết còn mấy dịp thế này. Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn. Bạn có thể đạp một chân lên tường, bật lên chạm tay tới trần nhà cao gấp hơn hai lần chiều dài của mình.
Hoặc về sau mới lí giải được. Tôi biết nó nhạy cảm và có những năng lực tiềm ẩn. Câu như thế không được, phải… dành cho các điều không hợp khẩu vị quan điểm của bác.
Lời nói thật (hở hang, rách rưới, ghẻ lở, bụng hóp) bên cạnh cố ngẩng mặt vênh vênh. Chụp xong lên chiếu đánh chén ngắm ngó người ngợm phố phường. Bạn cười cười, thế là vẫn chưa hết mơ rồi.
Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má. Anh chị họ hơi cúi đầu ăn phía đối diện với bạn, làm khán giả bất đắt dĩ. Bạn lại tự hỏi mình trên con đường sao bạn không thấy lo lắng hay ăn năn trước cái tin ấy, bạn chỉ nghĩ đến cái có thể xảy ra với mình.
Có nhiều cái không thanh toán được bằng lí trí. Bạn xoay bên này thì ông anh nghiêng bên kia, như vô tình mà như giấu giếm. Rồi lại mặc cảm mình luôn cũ trong công việc sáng tạo.
Cả đám trông như những chú ở chợ lao động rỗi việc. Bác bạn đã và đang ganh đua với bà bạn. Cá nhân bạn dần dần hiểu ra điều đó.
Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình. Khi về đây nghĩa là bạn tự do. Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu.
Nó rất giống tôi nhưng đơn giản là vì nó đọc và hiểu ít hơn nên nó chưa dung hòa được. Và cô bạn ấy phá lên cười. Và trước lúc tôi đi ngủ, đi học thường không quên tung một cái thòng lọng yêu thương tròng theo:
Mướt mồ hôi để quên đi niềm trơ cứng ở xó lớp. Mà phần lớn vì bạn mất tự do. Cái nơi mà anh cảm giác như đều gặp các nhân vật trong văn chương, như nhiều nơi khác.