Cháu có định đi học nữa không nói thử bác nghe. Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái. Uống là cháu nôn ra đấy ạ.
Dù sao nó cũng được tổ chức cả một cuộc thi đặt tên trên báo. Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ. Ông bảo: Em nói tiếp đi.
Nhưng trong đời sống thì tôi dễ phức tạp hoá vấn đề. Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo. Và một số lí do khác…
Tôi cũng không phản đối đâu. Nhưng so với người không chơi bẩn (tất yếu vẫn phải chịu nhục kiểu này hay kiểu khác) mà làm được như họ hoặc hơn họ thì không những về nhân cách họ thua. Tiếp đó đến cuốn sách, đến cái cùi chỏ phải rồi mới đến cái vai phải hoặc nách của bạn.
Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi. Và sự yên bình lâu dài sẽ không đến nữa. Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì.
Rồi thì bạn vẫn hồn nhiên nhưng đó là một vết thương đầu đời trong tiềm thức mà những sự thể tiếp theo làm nhói lại. Tôi không để ý lắm đến chuyện lên xuống. Bởi vì họ bị trò đầu độc âm ỉ của tên phố xá bẩn thỉu làm mụ mị phần nào.
Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn. Một trận đấu đem lại cho bạn nhiều cảm xúc hơn. Hôm qua vệ tinh của bác lại đến báo cáo.
Thi thoảng tham gia mấy câu kiểu mấy nhà chiến lược. Hoặc là nằm đó mặc nỗi tuyệt vọng đè lấp cơn đói khát cho đến khi nào chết. Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn.
Anh chàng bên cạnh khá hiểu biết về bóng đá, cũng không nói nhiều, một người tương đối dễ chịu. Không thì rồi nó lại trở thành một thứ đàn ông đầy ngộ nhận và hằn học. Cũng dễ hiểu, đã bon chen thì mấy ai còn sáng suốt.
Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn. Bạn vói tay tắt chuông báo thức và nằm chờ có thể ngủ tiếp. Tôi không muốn người ta nhìn thấy tôi khóc.