Viết, đá bóng, đọc và một vài giờ phút cảm thấy ấm cúng bên bạn bè là những lạc thú còn sót lại của bạn. Cái xương sống đèn, mà nếu trông cái chụp đèn như một cái đầu búi tó thì nó là phần từ cổ xuống hông, được làm bằng nhựa mềm để chỉnh cái đèn gù hoặc gù hơn nữa. Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này.
Bạn đã thực sự dấn thân rồi. Và cũng thật dễ hiểu. Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi.
Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên. Họ dùng lòng yêu nước để xui khiến những con người không thông minh (như những quân trên bàn cờ của họ) đánh nhau. Nàng bảo: Anh ăn hộp cơm kia đi.
Phải tập trung vào học. Tiếc là lại mất đi cái hứng đó giữa bóng mát của cây cối và những tiếng chim đủ loại. Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn?
Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn. Tối, bạn đèo bác vào viện. Sẽ biến cái gông thành cái vòng đeo cổ hạt cườm.
Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng. Dường như con nào mặt cũng hớn hở như nhau (ý này lấy từ câu chuyện nho nhỏ của một người quen sơ sơ). Bây giờ, đầu óc không đủ năng lượng để phân tích rõ ràng, tạm gộp nghệ thuật và sáng tạo là một vậy.
Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa. Rồi ông lại bảo: Thôi. Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống.
Kiếm tiền cuối cùng cũng để làm gì. Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa. Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi.
Gọi cậu là cậu em vì cậu em ít tuổi hơn và gọi tôi bằng anh. Đấy là tại ở trong môi trường luẩn quẩn. Bạn muốn dấn thân, muốn vắt kiệt mình bằng cách phun trào không nguôi nghỉ những luồng ý nghĩ (qua các truyện khác hơn là dạng viết khá cụ thể này).
Và bạn chọn cách im lặng nhấm nháp. Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử. Sách phôtô, giấy rất dễ cháy.