Sech Nga

Những ngày may mắn cùng hoa khôi của công ty

  • #1
  • #2
  • #3
  • (So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia). Hiếm người thấy đỏ mặt. Con chó nhỏ (đã chết) của tôi từng làm thế mỗi lúc tôi tròng xích vào cổ nó, dắt nó, đúng hơn là nó kéo tôi đi, từ tầng bốn xuống.

    Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi. Làm sao vẽ được tiếng kêu răng rắc ấy hở mày? Ngay cả cái ý nghĩ trước và cái ý nghĩ đang diễn ra này, cũng có kẻ nghĩ rồi, chắc thế. Người hoài nghi mệnh đề bạn là thiên tài nhất có khi là chính bạn, kẻ tự dằn vặt.

    Em biết tính cháu không thích đến ở nơi lạ. Hình như chưa bao giờ bạn nói mê. Và họ tìm thấy niềm hạnh phúc khi bảo vệ lẽ phải khi đã có người đi tiên phong.

    Tôi ngồi trên nó, đút tay vào túi và nhìn ra xa xăm. Cô gái bảo: Không. Không biết thanh minh thế nào.

    Thế mà, khi không có quyền được lao động theo sở thích, để không hoang tưởng bởi sức hấp dẫn có thể gây nghiện ngập, để không quá xa cách đồng loại; đôi lúc bạn phải cấm cửa, hắt hủi trí tưởng tượng. Nó góp phần cải thiện mối quan hệ ít hiểu nhau. Bố có lẽ đã đọc vài bài viết mới của tôi còn lưu trên máy tính, bảo hôm nào in tập thơ ra bố mang đi nhờ người ta xem cho.

    Bác sẽ không biết buổi chiều hôm qua, sau khi đá bóng, ra vòi nước táp những luồng nước máy lên mặt, vuốt lên đầu; lấy nước trong xô nước chè thua độ vừa tan hết thanh đá to tướng phả lên mặt lần nữa; rồi phóng xe trên đường, bạn có một cảm giác sảng khoái hiếm hoi. Mà nô lệ thì khó mà không giống chủ. Bác gái: Ừ, cậu thích thì bắt một con về nuôi.

    Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ. Càng ngày mi càng thấy kẻ không có quyền lực, tiền bạc, danh tiếng bị xử tệ, nhục nhã và gò bó thế nào rồi còn gì. Nhưng sao lòng tôi không hồi hộp, mong chờ.

    Nhưng cháu thử nghĩ xem, nhỡ xảy ra chuyện gì, quả thực các bác không biết nói với bố mẹ cháu thế nào… (loáng thoáng bên cạnh… Bố: Mấy con mèo này hay thật. Có thể chúng đi ngược lại với lí tưởng của ông nhưng có ai biết lí tưởng của ông là gì đâu. Thế mà rồi cũng ngủ được.

    Để cháu ăn cơm xong em bảo cháu lên. Chú công an hay cảnh sát gì đó bảo: Đó là chuyện của cậu. Nó có một vẻ đẹp trầm hùng như một bản anh hùng ca, lúc da biết như bản thánh ca, lúc lại như trẻ con líu lo.

    Và phần thưởng sẽ trị giá hơn cả giải Nobel. Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng. Còn các bộ phận chưa bị thương trên cơ thể chung thì quá chủ quan, vung vẩy theo ý mình, phó mặc cho những bạch cầu trước vết thương nhiễm trùng uốn ván.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap