Tôi tin rằng một trong những bài học quan trọng của cuộc đời là hiểu được động cơ nào thôi thúc chúng ta trong hành động của mình. Chúng ta có thể kể các văn sĩ như Ernest Hemingway và Sylvia Plath, các diễn viên như William Holden và Freddie prinze, các ca sĩ như Mama cass Elliot và Janis Joplin. Lá thư viết như sau:
Phải chăng Rosa Parks đã nghĩ đến tương lai khi chị nhất định không nhường chỗ trên chuyến xe buýt đó? Phải chăng chị được an bài một sứ mệnh thay đổi cơ chế xã hội? Có lẽ thế. Đôi khi chúng ta coi cảm xúc của mình như những người em họ thấp vế so với trí khôn của chúng ta và không coi chúng có giá trị gì. Những câu chuyện họ kể cho tôi thật khó tin.
Họ quan sát một hành động đúng của con vật và thưởng cho nó một con cá. Các phương tiện để thành công có sẳn trong tầm tay, vậy mà họ đã đi đến một kết cuộc thảm hại, thất vọng và nhiều khi rơi vào thói nghiện ngập? Điều gì làm cho một số cuộc đời trở thành mẫu mực và một số khác trở thành lời cảnh báo? Bí quyết nào tạo nên những cuộc đời hạnh phúc, say mê, sung mãn, trong khi những cuộc đời khác trở thành vô vị, nhàm chán? Chúng ta tóm lược những điều chúng ta vừa mới học được.
Vậy đâu là cách để thay đổi tiêu điểm? Đơn giản thôi, chỉ cần hỏi một câu hỏi mới. Động cơ khiến tôi kiên trì đi theo suốt những tiến trình khác nhau này là cảm giác rằng tất cả những con người có trong tôi đều rất bất hạnh và cuộc đời tôi đã trở nên vô cùng hổn độn (nhân cách này không hề biết những nhân cách khác đang làm gì và chúng tôi thấy mình rơi vào đủ các tình huống và địa điểm khác nhau mà khi kết thúc tôi không còn nhớ lại được điều gì. Gia tăng mạnh chất lượng các mối quan hệ cá nhân của bạn và đào sâu mối tương quan cảm xúc với những người bạn thương mến nhất bằng cách xem lại sáu nguyên tắc cơ bản của sự thành công trong các mối quan hệ.
Bạn không thể có đam mê nếu bạn tì càm lên bàn, hít thở từ từ và nói năng chậm chạp. Vậy tại sao có người không chịu thay đổi mặc dù họ cảm thấy và biết rằng họ cần thay đổi. Ngày nào anh cũng thức dậy đúng 6 giờ 30, tắm rửa và cạo râu, uống cà phê, ăn sáng, rồi ra khỏi cửa lúc 7 giờ 10 để đi một quãng đường 45 phút tới chổ làm việc.
Nhưng rồi nàng cũng bỏ anh và thế là anh đứng trên bờ vực thẳm. Đứng trước những học sinh bị đánh giá là mắc những khuyết tật về đọc chữ và đủ thứ rối loạn nhân cách khác, bà đã quan niệm rằng vấn đề không phải là ở các trẻ em, mà là ở cách thức người ta dạy dỗ chúng. Jairek chạm vào người ông và nói, "Chúc ông lễ Tạ Ơn vui vẻ".
Để làm điều này, chúng ta phải dứt khoát phá vỡ những rào cản sợ hãi để giành quyền kiểm soát tâm trí mình. Có thể bạn đã nghe nói về một chàng thanh niên bỏ học vì anh ta đã quyết định không thể chờ đợi lâu hơn để thực hiện giấc mơ trở thành một nhạc sĩ nổi tiếng. Anh đã cứu được nhiều người, chỉ trừ mạng sống của anh.
Để thành công, bạn phải có mục tiêu dài hạn. Tôi kinh sợ vì cuộc tấn công man rợ đã đành, nhưng nhất là vì những kẻ tấn công còn đang ở lứa tuổi vị thành niên. Chúng ta không muốn cảm thấy vui vẻ trong chốc lát.
Với các công ty cũng thế. Ngược lại, kỵ khí có nghĩa là "Không có oxygen" và nói đến việc luyện tập tạo ra những đợt sức mạnh ngắn ngủi. Điều khá chắc chắn là bạn có thể tránh được những thách đố hiện tại trong đời mình nếu bạn đã có những quyết định lội ngược giòng.
Tôi khá giỏi về việc này và Chúa biết rằng chúng ta cần đến chúng". Mẹ bị tổn thương trước sự bất công của hệ thống đẳng cấp xã hội. Ví dụ, nếu chúng ta muốn ngăn ngừa con cái sa vào ma túy, chúng ta phải dạy chúng trước khi chúng thử nghiệm và trước khi có ai dạy chúng liên kết ma túy với niềm vui sướng.