Đặt những câu hỏi bắt người ta phải trả lời "có" là một điều rất dễ. Người đó ghét ông tới nỗi đã có lần công kích ông trước công chúng trong một bài diễn văn. Muốn học, phải hoạt động chớ không thụ động.
Nhưng ngay tối hôm đáng ghi nhớ đó, tôi được dự thính một buổi diễn thuyết về nghệ thuật dẫn dụ người và tôi hiểu rằng có rầy anh Emile cũng vô ích, chỉ làm cho anh ấy giận oán tôi và không muốn hầu việc giúp tôi nữa. Những học sinh theo lớp giảng của tôi phải thi một bài kỳ dị. Vẻ tự đắc hiện trên mặt, người đó đọc cho ông Mc.
Họ thi nhau ca tụng máy của họ. Cho nên khi tự buộc tội tôi rồi thì chú đó chỉ còn mỗi một cách giữ lòng tự trọng là tỏ một thái độ khoan hồng. Nên đứng vào lập trường của người khác mà dẫn - dụ cho người đó trả lời: "Phải, phải".
Chúng ta tự bào chữa rằng như vậy lâu quá, mà công việc ta bề bộn quá. Mà họ lại còn ghét công ty của ta nữa. Ông lại khuyên tôi nên ở châu u bảy tuần lễ.
Ông ta cầm một lọ rồi tới lọ khác, đọc miếng giấy; hỏi tôi vài câu rồi chúng tôi trò chuyện thân mật. Lần này thì ''bị" rồi. Năm 1898, Joe Farley chết một cách bất ngờ, để lại vợ góa và ba con côi với vài trăm đồng bạc vốn.
Sự đáng tiếc lần trước, chắc chắn không xảy ra nữa đâu. Nhưng vì con người ai cũng nuôi một lý tưởng trong thâm tâm, nên ưa núp sau cái nguyên do thiện mỹ. Tôi tiếp: - Anh Emile, tôi tính thết vài bữa tiệc nữa.
Chúng tôi biết rằng ông bận nhiều việc lắm; xin ông đừng mất công trả lời thư này. Sau khi cân nhắc kỹ, một cách chân thành và vô tư, tôi phải kết luận rằng cháu Joséphine còn giỏi hơn tôi khi tôi bằng tuổi cháu, mà tôi phải thú nhận rằng như vậy không phải là một lời khen cháu đâu. Cho nên ông cho rằng được 15 phần trăm đã là kỳ dị và nếu được 20 phần 100 thì thật là có phép mầu nhiệm.
Tay nên có cây viết chì hay viết máy để đánh dấu ở ngoài lề những lời khuyên nào mà bạn tính thi hành. Vậy nếu bạn muốn người ta coi là nói chuyện có duyên thì bạn phải biết cách nghe. Như một văn sĩ đã nói: "Đàn bà đào huyệt chôn hạnh phúc gia đình bằng nanh vuốt của họ".
Vì tuyên bố như vậy là tránh trước được những cuộc tranh biện, và làm cho đối phương nảy lòng công bằng, vô tư, rộng rãi cũng như bạn, nghĩa là tự nhận rằng cũng có thể lầm lỡ như bạn được. Xin các bạn để ý rằng tôi không hề xin giảm giá nhé. Sứ giả bình tĩnh nghe ông tướng quạu đó, để mặc ông tuôn ra những lời cay đắng ra cho hả lòng, và chỉ gật đầu tán thành và "mô phật".
Người quân tử muốn tỏ đức với thiên hạ bao giờ cũng tự lùi lại sau. Mỗi lần ông mới làm quen với ai, ông hỏi tên họ người đó và cách viết ra sao. Khi tôi ra về, thầy ấy nói thêm: "Thưa ông, quả đã có nhiều người khen tóc tôi".