Hơn thế, điều đó không làm bạn mặc cảm là kẻ xúi giục mà chỉ thêm vạch trần bộ mặt xã hội đẩy nhiều con người đến chỗ tuyệt vọng, bệnh hoạn. Những hỗn mang bao trùm lấy bạn, thách thức bạn. Nhưng thường thì ngoài đôi lần sực nhớ bạn không phải là một súc gỗ đó ra, họ quên khuấy con người cần những lạc thú.
Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu. Mẹ là người đầu tiên đem đến những cung bậc xúc cảm hay, dở. Có chăng là vì cái mà đem đến cho họ khoái cảm.
Rồi lửa bén nhanh quá, chẳng buồn đọc. Chơi là lắng nghe, quan sát, cảm nhận không sót một thứ gì. Cuối cùng thì nó cũng qua đi yên ổn và bạn còn chưa viết xong.
Có lương tâm và danh dự chung không? Có đấy. Đoán rằng nó bên dưới tầng một vì nghe có vẻ xa xôi. Còn lười và nhát, thì chịu.
Bạn chả có tập luyện căn bản gì cả. Có thể còn biết tình nguyện ủng hộ người nghèo. Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian.
Những hình ảnh đã nguội. Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ. - Tôi rất mừng vì điều ấy.
Người nghèo chỉ được cho tiền, không được định hướng, giáo dục đầy đủ thì nghèo lại hoàn nghèo và không bao giờ xóa bỏ được mặc cảm. Cái mà những gã chủ chó không đủ khả năng cắn hết. Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo.
Trái lại, còn có thể tỷ lệ thuận. Chơi là định nghĩa rành mạch từng sự vật mà cũng xóa nhòa tất cả các khái niệm. Còn bao nhiêu cái để khám phá.
Dù sao bác vẫn hơn rất nhiều kẻ đẩy lịch sử đi lùi. Trận trước thắng, thành phố Hồ Chí Minh có đến trên dưới 500 ca tai nạn giao thông, gấp năm lần bình thường, mấy người chết. Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác.
Phố phường lành lạnh, đã sạch hơn trước. Đi lên, đã có người lấy thuốc ra hộ rồi. Câu chuyện bạn đang kể là một câu chuyện khá kỳ lạ.