Hy sinh vị nghệ thuật ư? Tự tìm câu trả lời nhé. Rốt cuộc, tôi nhận thấy khi đến một chừng mực nào đó, mối bận tâm không còn thiên về viết cho ai, về cái gì mà là viết có hay không. Nói chung là tốn thời giờ.
Nhưng bạn cũng tìm cách tiêu xài cho bằng hết. Rồi họ sẽ đến lúc nhận ra, với trí thông minh của mình rằng, một tài năng quá ích kỷ và kiêu hãnh sẽ mãi mãi cô đơn. Có thể chúng đem lại thêm sự hoang mang.
Cảm thấy tốt hơn nhiều lần so với đi châm cứu hay bấm huyệt, xoa bóp. Tôi khóc vì cứ phải chống lại sự e ngại động chạm đến người lớn hơn khi viết. Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau.
Đó là giấc mơ của ta và ta chỉ chấp nhận giấc mơ ấy. Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét. Cảm giác của con người còn toàn diện chỉ khi họ còn dục vọng và điều tiết được nó.
Các cậu không cảm ơn, các cậu lại đấu tranh vì các cậu thích thế. Mà có lóe thì rủ thằng bạn đi cùng, cho nó nhảy vào đó ngồi, gọi một chai rượu, mấy con cá nướng, rồi lấy cớ chụp nó chụp chung luôn. Cháu phải sống để những người bạn của cháu không bị cuộc đời làm thoái hóa, biến chất.
Càng xa em ta càng thấy yêu em. Có một bộ quần áo trên sàn và bạn mặc nó. Nhưng không thích vì nó cũ, lại có vẻ như trốn tránh.
Vậy nên đồng chí ấy sẽ cười mà nói thế này: Tôi chưa nghe danh đồng chí bao giờ. Mi thì làm sao điên hoặc chết được. Nó vừa là lí do biện minh cho thú tính, vừa là món thuốc phiện lờ đờ để mị dân, đưa họ đến những tư tưởng chẳng vì một cái gì cả.
Không hẳn, đó chỉ đơn thuần là một phong cách hình thành trong việc đối diện với xã hội. Mọi người bảo bạn hiền lành. Tôi là người anh, tôi phải nói gì với nó đây? Tôi hiểu sự ích kỷ và lười biếng việc nhà của nó.
Học mấy tiết? 3 tiết ạ. Nhưng vấn đề đặt ra là đó có phải những sáng tác hay ho cho loài người không. Rồi thể hình tính sau.
Còn ngoài đời thì bạn bình thản lặng im. - Thì ông hãy quên tôi và cuộc gặp gỡ này đi. Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin.