Nhưng tao, à tớ, à không, tao cũng đang chơi. Thứ mà tôi hay bẻ bai. Được bạo lực hơn? Lộc xộc loạch xoạch toành toạch.
Bây giờ, hãy trở lại là bạn. Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động. Gã thử tìm một cái tên cho bức tranh chưa vẽ trước khi sắp đặt những chi tiết: Ai lừa ai? Thông minh và đần độn? Thực ảo? Cũ quá rồi! Gã cảm giác như bức tranh đã được ai đó vẽ.
Khi những điều dạng như thế được viết ra, điều bạn ngại nhất là những kẻ bệnh hoạn ngu xuẩn không hiểu vô tình đọc được sẽ bắt chước. Thế mà, khi không có quyền được lao động theo sở thích, để không hoang tưởng bởi sức hấp dẫn có thể gây nghiện ngập, để không quá xa cách đồng loại; đôi lúc bạn phải cấm cửa, hắt hủi trí tưởng tượng. Hy vọng, cái này có thể giúp gì đó cho giấc ngủ của bạn.
Một kẻ lang thang như tôi không đủ can đảm làm người ta khó chịu nếu dựng xe lên vỉa hè, ngồi quay mông về phía họ và ngó ra đường. Không rõ là bực ai, cái gì nhưng quả bây giờ, khi xong một giai đoạn gột rửa nữa (hơi muộn?), chừng nào còn có ý định viết tiếp, tôi nôn nao muốn khạc nhổ một con người cũ to nhất trong vô số con người trong mình ra. Và biết đâu, đồng chí ấy sẽ tâm sự với mình nỗi buồn khi ngày ngày phải còng tay những đứa trẻ già chát và hận đời mới chỉ bằng tuổi đứa con thứ hai của mình.
Hãy để họ nói Những điều không sáng tạo. Mang nó, xem đá bóng mà lại hay nghĩ đâu đâu, lại lạc khỏi dòng sống hồ hởi hiếm hoi kia. Làm khổ nhau khi đời người chỉ một lần và đủ khả năng để không làm nhau khổ.
Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau. Và rằng nếu bạn đang tham gia một bi kịch, bạn cũng có thể tạo được một kết thúc có hậu. Bạn có thể nhập vào lửa mà xuyên qua chứ.
Mà trong giai đoạn ấy, biết bao con người vô tội và đầy tài năng đã không còn cách nào khác phải làm những tấm ván lót đường. Nhưng nếu mình làm thế, mình cũng chẳng còn là mình. Cũng bởi vì chị vẫn giữ được những nét dịu dàng.
Mọi người đều gọi đó là thói chậm chạp, sức ì, thiếu bản lĩnh. Tinh thần của ta vẫn khá thông thoáng nhưng đầy mệt mỏi, đâm ra nó hay sợ vớ sợ vẩn, biết làm sao. Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không.
Tiếc là tôi không phải quí khách. Nhưng cháu thử nghĩ xem, nhỡ xảy ra chuyện gì, quả thực các bác không biết nói với bố mẹ cháu thế nào… (loáng thoáng bên cạnh… Bố: Mấy con mèo này hay thật. Lúc tôi khóc, dường tôi có hỏi tại sao mình khóc.
Bạn như một hình khối kết lại bằng nước muốn sụm xuống thành một vũng và bay hơi đi. Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo. Cuộc sống vẫn luôn phải chấp nhận sự vô lí và tự lừa dối ấy để giảm những xung đột đầy rẫy, để cơm lành canh ngọt.