Hơn thế nữa, ông cụ luôn bị những cơn đau khủng khiếp hành hạ. Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé: Tôi là một kẻ có trái tim nhạy cảm và yếu đuối.
Từ nay thôi hẳn đá bóng. Dù nó có thể đem lại một câu chuyện về sự ngộ nhận thiên tài. Ai cũng có chiếc ngai của mình trong một nơi không có vua.
Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình. Khi bạn rời bàn, bỏ bút. Còn lại, nó mới là hư vô.
Cũng như với cuộc đời này. Thậm chí, ông có thể làm vua làm chúa ở đó. Hôm nay là thứ bảy, chừng nửa tháng sau cái ngày tôi khóc.
Bạn kéo lại và nhận ra ông anh họ. Bác mà hút một điếu thì cháu bỏ học một buổi. Dưới cái chân đế vuông đó lại là bốn cái chân nho nhỏ như cúc áo sơ mi, dày chừng gấp đôi.
Tôi và thằng em lại về. Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi. Ba ngày sau, giờ này, tôi sẽ trở lại.
Tôi cũng tưởng mình đùa. Bác và chị út, mỗi người một tô mỳ. Vì điều đó sẽ khiến bạn buồn ngủ mà không ngủ được.
Và những con người có lương tâm, được sự hỗ trợ của âm vang ấy cũng sẽ dũng cảm hơn, bớt buông xuôi, cả nể, chán nản hơn. Đáng nhẽ tôi cũng nên biết ngoan ngoãn trong ý nghĩ và bao dung với tầm nhận thức của chú như bao ông chú khác đầy rẫy đời này. Tôi tin ông cụ sẽ nghe lời ông.
Nếu lỡ bị lịch sử nhớ mặt thì cũng đành chịu. Những hình ảnh đã nguội. Nhưng chờ đến bao giờ.
Ngoài cửa là một giàn gấc xanh trên đầu một cái sân lát gạch khá dài. Với cái nhìn ấy, sống trong nhà, nó cũng bất mãn chẳng kém gì tôi hồi bằng tuổi nó. Đủ năng lực không? Và dám không? Nếu định sửa chữa, khuyên răn cho bức tranh phản ánh chính nó.