Đối phương gật đầu nhận bàn giao những sinh linh nhỏ bé lúc nhúc còn sống sót. Rồi về tủ để đồ mặc đồ. Nó có nhiều thiệt thòi hơn tôi là tâm hồn thiếu những kỷ niệm sâu sắc về tình yêu thương, không được ông bà chăm sóc nhiều như tôi.
- Tôi muốn ông viết một câu chuyện khuyến khích những người như ông cụ nhà tôi nên đầu hàng thần chết thật sớm để đem lại hạnh phúc cho con cháu. Công việc của bạn không phải là làm vĩ nhân mà chỉ là hỗ trợ những vĩ nhân trong cuộc sống xé lẻ vào đầy ảo tưởng này. Không phải cái nhẹ bẫng bản chất của tờ giấy.
Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải. Đồng chí ấy sẽ có khoảng nghỉ để hả hê vì câu đùa dí dỏm. Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi.
Cái hy vọng đặt ở ham muốn lao động, chia sẻ và thưởng thức nghệ thuật của loài người vẫn còn. Nên: Cứ để nó âm thầm viết, đừng lăng xê nó kẻo nó tự kiêu; hoặc đâm cố gắng phấn đấu, tiếp thu, học hỏi mà mất đi vẻ nguyên thủy, tự nhiên. Vòng một cái đai qua người rồi bật máy cho nó rung dữ dội làm người mình cũng rung theo.
Mẹ tôi đi về phía bên kia. Con nghe lời bác nào. Nhưng như thế đã là tốt lắm rồi.
Hôm trước trốn mẹ đá chơi một trận mà chân còn tập tễnh đến hôm nay. Bạn hiểu giới hạn khả năng nhận thức của bố mẹ. Có thể nàng sẽ đến ít hơn dù nàng đến thì cũng chả sung sướng gì.
Khi thấy những hạn chế cũng như niềm buông trôi trước đời sống. Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi. Lại cái đồng hồ báo thức đây.
Cả đời tôi hầu như không quay cóp và một đôi lần làm chuyện đó khiến tôi nhắc mình suốt. Có lẽ bản chất của vấn đề là mâu thuẫn giữa mong muốn ổn định và mong muốn vươn cao phá vỡ sự trì trệ đầy hiểm họa của ổn định hời hợt. Có lẽ nếu có vé tháng tôi đã mua.
Tôi ngạc nhiên nếu nó chưa được phát minh. Tôi rong chơi, có ôn nhưng thấy người ta chăm chỉ gấp hàng chục lần mình, đâm mất tự tin. Thà tát mình còn hơn.
- Vì ông không còn sự lựa chọn nào khác. Ta chờ ai đó đến hỏi ta. Sự thành thật và tử tế đã quá cũ, nhưng vì họ ít xuất hiện nên anh cảm thấy họ luôn mới.