Nó cũng không thích tôi lắm. Và có phần nào vì sắp tới Sea Games 2003, Tây sắp đổ về? Nếu không thì sao đến tận năm 2003 này mới đẩy mạnh. Liên tưởng sơ sơ đến một trò hành xác.
Ăn tỏi không dám ăn vì sợ phải đầu thai thành súc vật 12 kiếp thay vì 6 kiếp nếu không ăn. Thủa mới lớn, tôi những tưởng tôi sẽ được quan tâm tận tình và phát triển toàn diện hơn nữa. Không lại phản tự nhiên quá.
Coi như không có chuyện gì xảy ra. Dù vì chúng mà bạn bị đèo bòng, phải sống trong trạng thái chờ đợi được trả tự do. Ví dụ như chuyện bắt nghiện lúc nào cũng dễ chảy máu, xây xước, không biết có bị nhiễm Aids từ con nghiện không.
Điều này rất dễ hiểu và càng dễ hiểu hơn khi đây đang là thời đại của sức mạnh trí tuệ. Hạn chế ra ngoài nữa. Bác trai mà đọc đến đây, bác dễ bảo: Cháu không biết chứ, hồi trước bác đánh anh liên tục, láo là bác dạy cho đến nơi đến chốn.
Bố mẹ xử lí tôi đã mệt rồi nên chắc chẳng còn hơi đâu uốn nắn từng lời cho nó. Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình. Bởi thế, anh yêu từng tiếng nói của em.
Từ đó, những lối mòn suy nghĩ và hành động dần hình thành. Bạn không đi trên mây bởi thế giới của những ý tưởng cũng rất đắt hàng. Này, lấy cho chú mấy chai bia.
Ông có nghĩ rằng tôi có thể giết vợ tôi bằng chính câu chuyện ấy không? Một ngày tôi đến, thấy nàng đã lạnh cóng, trên ngực nàng là cuốn Ra đi thanh thản mà tôi viết theo đơn đặt hàng của ông. Tôi mà tục thì còn bằng chín lần thế. Bố mẹ dắt bóng nhưng không lừa qua được tôi.
Hy vọng bạn chưa chết trước khi viết tiếp đoạn này. Ban đầu, sức mạnh, khao khát tuổi trẻ khiến bạn không dung hòa được. Phải giữ nó trong lúc này như một người lết đi mãi trong sa mạc tay cầm chai nước nhưng lại muốn mang nó đến với những người trong sa mạc khác rất xa xôi, hư ảo.
Còn phải dậy đi học sớm. Khách vắng thì họ mới mở thêm cho người ngoài vào để tận dụng công suất các máy bật cả ngày. à còn nhớ thủa ấy tôi luôn ngồi ngay sát bảng và trong những giờ quằn quại toát mồ hôi đó có lần tôi lỡ đánh một tiếng rắm xuống lớp điều đó làm tôi còn ngượng ngập cả mấy buổi sau dù không biết có ai biết đó là tiếng rắm của tôi giữa những cô cậu học trò ngồi san sát nhau như gia súc bị tống lên xe chở đến lò mổ…
Có lẽ mình nên im lặng. Một khuôn mặt ai ai cũng có. Đầu mùa có đợt rét lạ, hoa tàn hết.