Nếu có khi nào bạn cảm thấy căng thẳng - ai mà lại không? - lý do rất có thể là chỉ vì bạn cảm thấy không có đủ thời giờ để làm những điều bạn muốn ở mức chất lượng bạn đòi hỏi nơi mình. Vì có việc làm, các con cái của công nhân có thể được đi học đầy đủ, học lên cao để trở thành những bác sĩ, luật sư, giáo sư, những nhà hoạt động xã hội và tăng thêm giá trị cho toàn xã hội. Nếu bạn muốn làm chủ đời sống mình, thành công trong việc làm ăn, trở thành một nhà thương lượng giỏi, có ảnh hưởng đối với con cái, thân thiết với vợ hay chồng của mình, thì bạn phải tìm hiểu những nguyên tắc của những người đó, đồng thời phải thông truyền cho họ biết những nguyên tắc của chính bạn.
Hậu quả của sự hành hạ và của những chấn thương trầm trọng là tôi mắc bệnh tâm thần được gọi là rối loạn đa nhân cách (MPD). Họ còn nói rõ tôi không đủ trình độ và chúng tôi phải đợi sáu tháng để mãn khóa, có chứng nhận tốt nghiệp, qua một cuộc sát hạch và nếu thành công, lúc đó chúng tôi mới được sử dụng những chất liệu này. Người ta thường nói với tôi, "Vấn đề của tôi là thực sự tôi chẳng bao giờ có mục tiêu nào cả".
Một phần của vấn đề là chúng ta đã quá quen sử dụng từ"quyết định" theo một nghĩa quá lỏng lẻo khiến nó gần như đồng nghĩa với một danh sách các điều ước. Luôn luôn tự hỏi mình, tôi muốn điều gì cho đời tôi nếu tôi biết tôi có thể có nó theo như tôi muốn? Tôi sẽ cố sức làm gì nếu tôi biết mình không thể thất bại? Chưa cần phải nghĩ đến cách phải thực hiện thế nào. Ngay bây giờ, bạn hãy kiểm soát những nguyên tắc của bạn bằng cách viết ra những câu trả lời cho những câu hỏi sau đây.
Ông được trao giải thưởng của Nhật hoàng. nếu không có những hệ thống niềm tin vững chắc, thì dù bạn có nâng cao tiêu chuẩn của mình đến mức nào, bạn cũng sẽ không bao giờ có được niềm xác tín để hỗ trợ cho những tiêu chuẩn ấy. Làm thế nào để quen có những quyết định vững vàng? Hãy thường xuyên làm các quyết định, càng nhiều càng tốt.
Mỗi lần đề ra mục tiêu, chúng ta đều phải khai triển kèm theo một kế họach và có những hành động mãnh liệt và nhất quán. Tôi đã thách đố bác sĩ này để ông bỏ đi thái độ bi quan và cho tôi cơ hội điều trị một bệnh nhân của ông mà ông đã điều trị nhiều năm không thành công. Tôi sẽ phát triển và thành đạt và cuối cùng có thể vui chơi, khoẻ mạnh và sáng tạo.
Thử thách tinh thần cũng khắc nghiệt không kém thử thách thể chất: anh phải di chuyển từ thế giới quen thuộc hằng ngày mà anh đã sống từ nhỏ để bước sang một thế giới mà mục tiêu hàng đầu của anh là bước tiến kế tiếp. Anh ta cay đắng và tàn bạo, một tay nghiện rượu và ma túy, đã mấy lần tự tử nhưng không chết. Ông coi điều gì gây đau khổ nhất cho mình? Trong các cuộc phỏng vấn, ông tiết lộ là nỗi đau khổ lớn nhất trong đời là phải chịu xếp hàng thứ 2 trong bất cứ cái gì, ông coi đó là thất bại.
Tôi nôn thóc nôn tháo mọi sự ra người và đầy bàn ăn. Trước hết, bạn hãy viết ra bốn hành động mà bạn cần thực hiện nhưng bạn đã trì hoãn trước đây. Một bác sĩ tâm thần gọi tôi là lang băm và bịp bợm và tố cáo tôi có những tuyên bố sai lầm.
Vì thế dù có gặp vấn đề gì đi nữa, họ vẫn tin chắc rằng mình có thể làm chủ đời sống mình. Thế nhưng họ biết họ vẫn là bạn của tôi. Chúng làm tôi dậy sớm, thức khuya và gợi hứng cho tôi khai mở nguồn năng lực của mình và sử dụng mọi cái tôi có thể gặp trong ảnh hưởng của mình để đi đến kết quả.
Ông muốn bán công trình của mình cho công ty Toyota, vì thế ông vùi đầu làm việc ngày đêm, ngủ ngay trong xưởng chế tạo và luôn tin chắc mình sẽ thành công. Phải chăng Rosa Parks đã nghĩ đến tương lai khi chị nhất định không nhường chỗ trên chuyến xe buýt đó? Phải chăng chị được an bài một sứ mệnh thay đổi cơ chế xã hội? Có lẽ thế. Trong suốt cuộc đời, chúng ta đã quen liên kết sự đau khổ với tính bất nhất và sự thỏa mãn với tính nhất quán.
Các hành động của người ta tạo ra những kết quả khác nhau là do họ đã hành động theo cách thức khác nhau trong cùng một hoàn cảnh. Không phải là nên thay đổi, có thể thay đổi, hay cần thay đổi, mà là phải tuyệt đối thay đổi. Giờ đây bạn đã có thể thay đổi trạng thái của mình bằng nhiều cách và tất cả đều hết sức đơn giản.