Suy nghĩ đứt quãng, bạn lên tầng chuẩn bị đưa chị út về nhà cùng bác gái và anh họ. Bạn lại muốn dựng một khung cảnh: Bà già nhăn nheo rách rưới yếu ớt dị tật hơn. Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi.
Nhưng không phải lúc nào cũng mang theo giấy bút. Và xã hội nó đâm ra thế này. Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm.
Ấy nhưng nhỡ đồng chí ấy phì một cái… Chắc là mình không chịu được. Nhưng không hiểu một điều là tuổi trẻ không thích nhiều lời. Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ.
Và đây là lần thứ hai tôi khóc. Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình. Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao.
Còn bây giờ leo thang cũng mỏi. Chỉ khi ta gặp họ, ta mới hiểu họ là ai. Có người quay lưng lại ngắm hoa.
Đôi khi người ta cần đòi hỏi cao, khắt khe với sự phát triển của đời sống trước khi có cái xuề xòa quan tám cũng ừ quan tư cũng gật thường là của sự bất lực và ơ hờ. Lặp lại, tôi khóc vì sự thông minh và chủ quan của họ khiến họ không tiến được gần tầm nhận thức của tôi. Ba năm… Ba năm thì không tính được.
Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép. Con mèo nằm trên nóc tivi. Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa.
Cảm thấy khỏe hơn một chút. Có thể bác sẽ không biết cho tới khi đọc những dòng này. Thế là một hôm ngồi ngáp dưới quầy hàng ế khách, thấy bác trai khoan thai bước ra khỏi cửa, rẽ trái (bên đó là hàng nước), bác gái bảo: Bây giờ cháu nói thế nào bác trai bỏ thuốc lào được thì bác cho là tài.
Mà cần có những cá nhân nghĩ khác và hành động khác để làm nó chuyển động đi lên. Không ai ở xung quanh truyền cho cậu cảm giác đó. Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế.
Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi. Dù tôi rất ghét những người ích kỷ và khe khắt. Ăn sáng xong, bạn ra trông hàng giúp bác một chút trước khi về.