Cũng có thể họ không tìm thấy. Có lẽ câu nói đó còn vì nhiều dồn nén khác. Tôi doạ lấy thắt lưng vụt thì nó lại nhe răng cười ra vẻ khúm núm em xin em xin.
Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi. Nhưng tôi không ân hận về chuyện này nên tôi không muốn thế. Cháu có định đi học nữa không nói thử bác nghe.
Nhìn vào cái gương đối diện thấy cũng khá thú vị. Những suy nghĩ chúng rất rành mạch và trôi chảy. Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra.
Họ vốn là những người khá nhạy cảm. Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình. Ở đây, bạn thấy bệnh tinh thần của bác còn nặng hơn của bạn.
Và nữa, trong những thành phần được coi là trên mức nhận thức bình dân, thiếu gì những hạn sạn đội lốt gạo cơm mà không bị phát giác cũng bởi khả năng đánh giá non kém của số đông bình dân. Tuỳ theo hành động của đứa nào chỉ có thú tính, đứa nào còn tình người mà tôi chém bằng lưỡi dao hay bằng sống dao cho đau buốt mà tỉnh ngộ trong cảm giác sợ hãi khi đứng vào hoàn cảnh của kẻ bị tàn sát. Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam.
Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu. Cạch! Rất thích cái cảm giác đi một quãng dài rồi dừng xe lại, gạt chân chống, tắt chìa khóa điện. Và đợi bạn có thể là một vài cái tát.
Một thế giới tuyệt vọng tạo nên những sinh vật hiện sinh ấy. Và bạn liên tưởng tới Zidane. Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi.
Chứ cháu nhận thức được đấy ạ. Mẹ thì không chịu thả bạn ra để nắng làm tan chảy chúng. Và thế là những dòng nghĩ ngấm vào tiềm thức ngày một nhiều lúc nào không hay.
Bình xăng vẫn còn một nửa, tha hồ mà đi. Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá. Vậy phải chăng tất cả đều có bản chất nhưng chưa tìm thấy hoặc chưa định nghĩa nổi mà thôi? Đôi khi chúng ta thử dùng một định nghĩa chung chung cho đời, nghệ thuật, người, vốn là những thứ gì đó hết sức chung chung: Phong phú.
Mọi người bắt đầu thấy cần xích lại gần nhau và biết tận hưởng cuộc sống. Trong đầu óc bạn đầy rẫy những bức tường lửa. Cốc đầu là họ đã sợ lắm rồi.