Cháu bảo: Để cho đẹp ạ. Rồi anh đến ngỏ lời, cô vô cùng sung sướng. Tí nữa phải uống tam thất với chị đấy nhé.
Những kẻ đứng đằng sau lãnh đạo những lãnh đạo. Không lại phản tự nhiên quá. Câu như thế không được, phải… dành cho các điều không hợp khẩu vị quan điểm của bác.
Đầu ta đang bệnh lắm, bỏ bê nhiều quá, không theo kịp tiến độ nữa. Một vài người cùng đội bóng, một vài người lạ. Mà những điều đó cũng chẳng làm bạn rầu lòng.
Con sông trước mặt thật xanh và êm. Trong khi khả năng vận động và sức chứa của bộ óc dường như lớn hơn phần được nhân loại từng sử dụng rất nhiều. Điều này khiến nội tại bạn càng bị tổn thương nặng nề.
Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá. Đó mới thực sự là sự cởi bỏ để đến với trí tưởng tượng. Bởi vì, khi các bậc cha mẹ làm cha làm mẹ họ thường quên mình từng là những bậc con.
Hoặc: Con chỉ hoang tưởng. Khi người đàn bà nói với người đàn ông câu đó, quan hệ giữa họ đã có quá nhiều thất bại. Càng tuyệt vọng, xu thế ấy càng mãnh liệt.
Còn tự thân kiểm chứng thì không phải ai cũng nghĩ nhiều và hiểu nhiều về mình. Tôi cho ông thời hạn ba ngày. Làm thế nào đây? Làm thế nào để bác ta tin? Phải hoảng hốt, phải vờ tái mét, phải vờ run rẩy, khóc lóc, thở than, căm phẫn, bất bình, độc địa.
Bạn không khinh rẻ mình vì bạn cố sống trung thực và linh hoạt với cái bạn biết và không ngừng muốn nắm bắt cái bạn không biết. Rất tiếc, tôi ạ, biết đâu tôi là một độc giả tồi. Sự không quá mê sáng tạo của hắn cũng có lí, mê quá chưa chắc xơ múi được gì.
Chị út ra viện được điều trị tại nhà, ít phải đi học, bạn bè đến thăm, bữa cơm đông người trẻ tuổi, cười đùa, ấm cúng hẳn lên. Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ. Bạn nghe tiếng tít tít tít tít liên hồi từ nơi xa vắng.
Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra. Bạn ngó vào đủ ngóc ngách của cửa hàng. Có vẻ âm thanh rủ rê túm tụm nhau để chọc tức bạn.