Việc này tương tự như lái một chiếc xe bốn bánh vậy. Đây là một dạng khác của ý tưởng tạo nguồn thu nhập mà không cần bạn trực tiếp làm việc. Thước đo chính xác của sự giàu có là tổng tài sản, chứ không phải thu nhập từ việc làm.
Hãy bỏ 10 xu vào tài khoản Tự do Tài chính và 10 xu khác vào Tài khoản Hưởng thụ. Niềm tin này tuyệt đối như món xúc xích Ý (nếu bạn đã mệt mỏi với từ vớ vẩn), và nếu bạn cứ tiếp tục ăn thì bạn sẽ không chỉ béo phì, mà bạn sẽ vừa bị béo phì, vừa túng quẫn. Theo tôi, bạn nên ghi nhớ kỹ điều đó.
Nhân tiện, khi bạn đọc đoạn trên, nếu có tiếng nói nhỏ thì thầm trong đầu bạn rằng “người giàu không quan tâm đến việc tuân theo pháp lý, đạo lý và luân lý”, thì bạn nhất định đang làm việc đúng là đọc quyển sách này. Chúng tôi liên tục sống trong nợ nần mà không hiểu tại sao. Bây giờ câu hỏi đặt ra là bạn có thể giúp đựợc bao nhiêu người và bao nhiêu gia đình.
rúm ró vì sợ hãi trước những vấn đề của bạn. Chúng ta sống trong một thế giới nhân quả. Người nghèo làm việc vất vả, nhưng cảm giác không xứng đáng luôn khiến họ tin rằng họ không phải là người thích hợp để nhận phần thưởng, bất kể công sức đã bỏ ra và cả giá trị mà họ đem lại.
Không phải là sáng suốt nếu bạn co lại và làm người khác cảm thấy không yên ổn bên bạn. Hãy để cho ống tiết kiệm của bạn trở thành thỏi nam châm ngày càng hút nhiều tiền hơn và cả các cơ hội để giúp bạn được tự do về tài chính. Còn những ai do dự, ngại ngần, chầm chậm bước tới một cách miễn cưỡng đã không làm được điều đó.
2 triệu đô-la một năm như chúng ta đã nói chuyện khi đó. Nhưng lý do đằng sau những cuộc chiến về tiền bạc không phải là bản thân đồng tiền, mà vì kế hoạch tài chính trong tâm thức của các bên không trùng khớp với nhau. Trải nghiệm này chắc bạn đã từng biết qua rồi phải không? Người giàu điều khiển chiếc xe tài chính với cả bốn bánh xe cùng hoạt động tốt.
Cả một dòng thác những sự kiện, vấn đề, con người, cơ hội xuất hiện, xảy ra theo mong ước của người đó thông qua hàng loạt những biến cố, những cuộc gặp gỡ, những sự hỗ trợ vật chất, tinh thần rất ngẫu nhiên, bất ngờ mà không ai có thể mơ tưởng đến và lý giải được”. Bất cứ khi nào bạn phải lựa chọn giữa hai khả năng, hãy hỏi bản thân: “Làm thế nào để có cả hai?”. Tôi đọc mọi cuốn sách, nghe mọi băng đĩa, tham gia mọi khóa học có thể.
Hãy viết ra những việc bạn có thể làm, nếu hoàn cảnh khiến bạn lo sợ xảy ra trên thực tế. Họ hỏi tâm trí của họ – “chủ thể” tạo ra sự liên kết giữa tiền bạc với nỗi tức giận – “Phải xử lý tình huống này như thế nào?”. Tôi đề nghị bạn quan tâm một cách nghiêm túc và dồn toàn bộ năng lượng vào việc học hỏi không ngừng, đồng thời phải thận trọng khi chọn người để “thọ giáo” hay xin lời khuyên.
Bạn có thấy rằng mong muốn không nhất thiết dẫn đến “có Cô không còn làm y tá nữa, không phải vì cô đã chán công việc của mình, mà vì cô bước vào nghề y vì một lý do sai lầm. Tôi lại lao vào công việc khác và tin là mình đã ở trên đỉnh thế giới lần nữa, để rồi lại đụng đáy một năm sau đó.
- “Tôi đọc rồi, sao cứ phải đọc lại làm gì?”. Thật đáng ngạc nhiên khi chứng kiến thái độ khinh khi, thậm chí oán hận mà những người nghèo dành cho những người giàu. Cha tôi đã trải qua thời kỳ khó khăn nhất của cuộc Đại suy thoái.