Những mâu thuẫn nội tại này đánh nhau rất mệt, đôi lúc phải phó mặc cho tiềm thức giải quyết. Cũng muốn đọc để hiểu họ hơn. Đó là sự thiếu hòa hợp của họ với đối tác hôn nhân.
Hôm nào không đến lớp, tôi thường về nhà. Để râu toàn bọn chả ra gì. Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn.
Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới. Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!. Cố nhé, cố học cho xong 2 năm rồi tha hồ, tha hồ… 2 năm.
Được bạo lực hơn? Lộc xộc loạch xoạch toành toạch. Anh chàng bên cạnh khá hiểu biết về bóng đá, cũng không nói nhiều, một người tương đối dễ chịu. Tại sao mọi người lại ngủ được.
Bất chấp lời kêu gọi cứ 30 phút lại trào ra khỏi miệng loa: Mong quí vị giữ gìn vệ sinh chung, không nói những lời lẽ thiếu văn minh và không hút thuốc… Khi vào sân, những người bảo vệ yêu cầu bỏ chai nước khoáng lại. Có tiếng chị út gọi í ới xuống ăn cơm. Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi.
Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa… Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này. Điều mà anh muốn thú nhận là anh cảm thấy mình thật nhỏ bé trước em.
Và vì thế, chúng ta lại hay tin vào những chuyện đùa. Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn. Mấy tay lái xe ầm ầm ngoài đường cũng đâu có ngủ.
Và đợi bạn có thể là một vài cái tát. Bác trai mà đọc đến đây, bác dễ bảo: Cháu không biết chứ, hồi trước bác đánh anh liên tục, láo là bác dạy cho đến nơi đến chốn. Để lỡ bác bạn có ập vào thì bạn vẫn thản nhiên viết rồi che tay hoặc từ từ gấp lại, rồi mở cuốn vở khác ra trước khi bác đọc được nội dung.
Cái bút này vỏ kín như bưng. Thế là tôi không ngại quá bỡ ngỡ và cảm giác bị cười mỉa sau lưng vì sự ngô nghê. Ừ nhỉ, sao bạn lại làm thế nhỉ? Bạn thu thập đủ thông tin để viết rồi chăng? Bạn biết điệp khúc đến đây là lặp lại chăng? Hay bạn bỗng quên sự hiện diện của tất cả xung quanh? Bác lại theo xuống: Thức ăn bác để trong chảo, nồi cơm phải cắm lại cho nóng.
Nước mắt tôi lại rơi. Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai. Bạn bắt đầu giở miếng im lặng của mình ra.