Tôi giải thích rằng cứ bảy năm thì mỗi người đều nên nghỉ ngơi hẳn một năm. Khi họ đến chuồng hà mã, Danny dừng lại và nhìn chằm chằm vào con vật một cách sửng sốt. Nơi tôi có thể học tốt nhất đó là quán cà phê.
Và ta thật sự phát điên lên khi vào kỳ thi cuối kỳ. Có từ nào trong tiếng Anh nghe giống như “livre” không? Có từ “library”! Bạn có thể nhận ra dãy số này đã xuất hiện ở bài kiểm tra số 3 trong chương: “Bài kiểm tra đố vui”.
Các khoản này sẽ bao gồm chi phí bay, khách sạn và công tác tổ chức hội thảo thực cho những người nói trên. Chúng ta muốn làm gì? Trùm kín người bằng một tấm lưới (net). Ông cảm ơn con bé vì đã nhớ tên ông – một điều bình thường nhất.
Cô lễ tân sửng sốt nhìn ông ta và nói: “Xin lỗi, thưa ngài, nhưng chúng tôi không có cách nào làm được như vậy. Chúng ta đã thấy rằng để ghi nhớ mọi thứ, sự hăng hái và sự quan tâm đến chúng là rất cần thiết. Trên giường, bạn thấy có một bao tải lớn (sack).
Bạn có thể mô tả lại chính xác vị trí mà biểu tượng này được đặt trên một ngọn núi không? Nó nằm ở đỉnh núi hay thấp hơn? (Ở đây, tôi không nói đến những người không thường xuyên xem ti vi, xem phim hay đi du lịch. Bạn đang ở trên cao so với mặt đất, nhìn xuống dưới, bạn cảm thấy như nỗi sợ hãi độ cao đang tấn công bạn. Hầu như mỗi lần đặt cuốn sách xuống chúng ta đều không chú ý đến việc này.
Beth mặc bộ quần áo bẩn thỉu. Điều này hoàn toàn không đúng. Nhân đây bạn còn nhớ câu chuyện về người thợ điện và một khách hàng ở phố Primrose chứ? Bạn còn nhớ tên của người sống ở phố Primrose không?
Beth mặc bộ quần áo bẩn thỉu. Lần cuối luyện bài tập này chúng ta sẽ thực hiện nhanh hơn một chút. Cứ như vậy, cuộc đối thoại tiếp diễn cho đến khi kết thúc.
Thái độ tích cực chính là việc nghĩ về mục đích mà ta đạt được khi nhớ được tên và các thông tin chi tiết liên quan của một người nào đó chẳng hạn. Nếu bạn đi cùng một đối tác thì tốt hơn hết là hãy đọc to câu thần chú này để họ cũng có thể nghe thấy. Hãy bắt đầu từ một bước đi nhỏ.
Cách tiến hành sự thay đổi này là liên tưởng các loại đồ ăn không có lợi cho sức khỏe như kẹo, bánh ngọt và kem tới những cảm giác “đau khổ” hay “ghê tởm”. Ý của tôi là con người chỉ có một cái đầu với một hệ thống ghi nhớ. Bạn có từng nghĩ trong thực tế, những người mù, không có bất kỳ một công cụ hỗ trợ họ ghi nhớ không? Một người mù thì không thể mang theo một tờ giấy ghi danh sách đồ cần mua đến chợ được vì họ không thể đọc được nó.
Vậy chúng ta có thể làm gì? Chỉ còn cách là ăn một lượng lớn thức ăn để bằng với số tiền đã “trả”! Có phải vậy không? Nói chung, có rất nhiều cơ hội để ăn. Do đó, các hãng lữ hành không còn cần thiết nữa. Có một cuộc tranh luận về câu hỏi tên bánh pizza bắt nguồn từ đâu.