Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái. Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời. Không phải là rứt tung.
Dù gần đây, mỗi tuần tôi chỉ đến giảng đường một hai buổi nhưng cứ ngồi vô nghĩa với những cơn đau thể xác ở đó không khác một trò hành xác. Điều này khiến nội tại bạn càng bị tổn thương nặng nề. Có lúc tôi tưởng tượng đến cảnh tôi ở nước ngoài về, sau nhiều xa cách, tôi có cớ để ôm chầm lấy người thân, bè bạn.
Lúc đó tôi không có nhà. Xung quanh chỉ có đổ nát. Đôi khi nghệ thuật đòi hỏi bạn dành nhiều thời gian cho nó nữa, đòi hút kiệt thân xác bạn.
Đời sống luôn cần những sự dung hòa. Cô giúp việc này mới đến nên thường nhầm lẫn. Công tắc ở đâu để mẹ tắt cho.
Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này. Cũng là để thăm dò phản ứng. Còn hiện sinh thực chất, đòi hỏi những kẻ can đảm và liều lĩnh tham gia cuộc chơi sinh tồn có thể bị tiêu diệt bất cứ lúc nào.
Khi thường thường, họ vẫn nhầm lẫn giữa lúc bạn thật và lúc bạn đùa. Mấy ai thèm nhìn mặt nhau bao giờ. Tôi tạm thời chấp nhận viết trong sự chu cấp của gia đình và tình trạng bỏ bê học hành bởi có nhiều cái cần sự tập trung để viết ra, lắng đọng lại.
Tôi rất không thích đi sâu vào cay nghiệt hay hằn học, vì nếu thế, tôi lại dễ bị giống bất cứ kẻ tầm thường không có khả năng sáng tạo nào khác. Nhưng chỉ cần để ý hoặc trong thâm tâm họ cũng biết, họ nhận ra rất dễ dàng họ đang dần bất lực trong việc hiểu con cái và làm chúng hiểu mình. Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo.
Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình. Tôi khóc vì những câu hỏi tâm thức như thế sau cả chục năm làm tôi mệt mỏi. Cái đó phải tự do chứ ạ.
Còn cái quần thì rộng thùng thình. Lấy quần áo họ để sẵn và thêm một chiếc khăn bông xanh lá mạ. Hắn biết giải pháp vượt qua chúng nhưng lại không tự vượt qua được.
Cái chính là tự mình phải làm chủ mình. Bác không đòi hỏi ở cháu điều gì. Cũng có thể gọi là sáng hôm sau.