Lúc đó bạn đang dọn khăn trải bàn. Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử. Bàn tay kia cũng không phải của nàng.
Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này. Hai nhà này trong lòng có lúc phục nhau sát đất nhưng lại căm ghét, phủ định sạch trơn nhau ra mặt. Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ.
Nhưng với những gì tôi đã viết và tôi đã công bố, tôi sẽ không quá bận tâm về chuyện đó. Nói chung, ở đâu thì cũng tìm được cách lấp bớt những khoảng trống vô nghĩa dụ dỗ cơn đau hoành hành. Cả buổi tôi mời anh chàng ba cái kẹo nữa, anh ta từ chối cái cuối cùng.
Nền trời xanh thẫm, hàng cây xanh lục, thảm cỏ vừa cắt xong lên mầm xanh nõn. Thế đã đầy áp lực và đầy niềm mặc cảm phản bội, vô ơn rồi. Tôi tụt khăn trải lên băng ghế bảo để đỡ nóng.
Mà tuổi trẻ thiếu nhận thức thì hay phá bỏ sạch trơn chứ không đào thải có chọn lọc. Xé chừng chục trang thì bác tôi lên. Một kẻ lạc loài vô cảm.
Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động. Đáng nhẽ tôi cũng nên biết ngoan ngoãn trong ý nghĩ và bao dung với tầm nhận thức của chú như bao ông chú khác đầy rẫy đời này. Hôm trước tôi khóc, hôm sau tôi đốt.
Đó là một quyền chính đáng nếu thực sự họ có trách nhiệm. Rồi thì bạn vẫn hồn nhiên nhưng đó là một vết thương đầu đời trong tiềm thức mà những sự thể tiếp theo làm nhói lại. Thấy mặt mình mát lạnh.
Hắn không thể tự tha thứ cho mình. Đều muốn mở mang, muốn tìm đến cái chân-thiện-mỹ hiểu theo nghĩa khoáng đạt. Rồi về tủ để đồ mặc đồ.
Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú. Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi. Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng.
Thật ra, lúc này tôi mệt mỏi. Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm. Tình thường trở nên nông cạn khi phủ nhận sự ích kỷ.