Đã không ít lần phân tích các lí do mình ngại dùng tiền. Thấy bố hớn hở, tôi nhẹ nhõm. Bạn bỏ một buổi bấm huyệt để viết.
18 tuổi là được tự do. Đúng là đồ trẻ con phải làm ông cụ non. Lúc ấy, tôi bỗng cảm nhận được tình thế, tôi không muốn rầy rà, những câu xúc phạm kia tôi cũng đã quen.
Cuộc đấu tranh mà một bên là những người ban phát, phán xét. À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả. Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia.
- Thế thì vẫn phải về để mẹ khỏi mong chứ. Buổi sáng, ở đây, bạn chỉ thua mỗi bác. Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn.
Chúng cộng hưởng với nhau và dùng sức rung của mình âm ỉ phá hoại nội tạng. Tôi làm trong năm phút. Để tí nữa em bảo cháu vào.
Không thì rồi nó lại trở thành một thứ đàn ông đầy ngộ nhận và hằn học. Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà. Và trong chính khoảng bị nghẹt thở đó, họ phải đặt nền móng cho thế hệ sau.
Có điều, con đường thì khác. Từ bé bạn đã khó chịu nhất với việc cứ bị sai đi mua thuốc lá mời khách trong khi lúc nào cũng bảo trẻ em đừng này đừng kia, cái này có hại, cái kia có hại. Họ có nghị lực, có sức chịu đựng, có những kinh nghiệm đớn đau mà thời gian và rèn luyện đã đem lại.
Tôi bảo ông anh muốn nó sục thì bấm cái nút tròn bên trên thành bể. Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn. Hắn phải lừa phỉnh mình.
Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này. Bằng không, mọi người nói đúng đấy. Tôi không có ý định ra đi.
Và cảm thấy nếu không giết những kẻ còn lại, họ sẽ giết anh khi anh cự nự. Cậu em dẫn tôi đi vào chỗ dành cho nam giới. Tôi nhớ lại một số kỷ niệm nơi vườn thú này.