Khi phải vào công sở, vô thánh đường, đình chùa, khiêng đồ qua đám đông họ hết là chủ lấy mình. Có thể những câu đường mật bắt họ dời núi lấp sông được. Nhà giáo dục đủ tế nhị chỉ dạy cho bạn trai khai thác trực giác.
Ta có thể nói đ àn ông phản bội hay hối hận và nếu được giúp đỡ khôn ngoan sẽ phục thiện. Điều bạn nên để ý trước là họ ít khi quan sát ai lắm. Hơn một lần, tôi nói, xét cho kỹ tình tâm giao tự bản chất là cao quí.
Một chấm, một phết, một lời nói khi vô tình, họ cho là hữu ý gợi tình, ngụ ý gieo duyên. Họ hay diễn lộ tình thương bằng những cử chỉ, tác vi, thái độ bên ngoài như tặng đồ vặt kỷ niệm, như trước khi đi đâu phải từ giã nhau, đi ngang nhau liếc cười, bắt tay siết mạnh và kéo dài. Lẽ ra đến đây tôi ngưng bút.
Bạn gái không có ác ý khinh người, coi mình là tất cả. Dùng tâm linh dục tạo nhân cách. Căn dặn họ tránh sự quá lố nó làm hại cho thịt gân hơn là phát triển.
Lòng họ mở ra rộng hải hồ để rước bằng hữu. Họ không đáng trách đâu mà đáng ta giúp đỡ qua thời kỳ nguy hiểm nầy. Vậy khôn ngoan nhất là cẩn thận với ái tình, bảo vệ mối tình đầu, thánh hóa nó.
Còn bạn và tôi vô lớp dạy học: coi chừng có không ít bạn trai học hằng mấy chục trường ngồi tréo ngoải dưới chuẩn bị dạy chúng ta môn sư phạm. Cha mẹ hay thầy giáo hoặc ai có nhiệm vụ điều khiển nam thanh hãy xử với họ vừa bằng từ tâm vừa bằng thực tâm. Họ không đáng trách đâu mà đáng ta giúp đỡ qua thời kỳ nguy hiểm nầy.
Có bạn nào già mồm mép thuyết đúng tâm lý thì các bạn khác khoái cười rùm lên. Rồi gió đó con hay những chân của ong bướm làm cho phấn ở bông đực dính vào nhụy bông cái. Câu nầy hiệu nghiệm nhất trong nam giới.
Qua thời thanh xuân, phải chịu bạn trai có lúc làm đủ thứ kỳ cục. Bạn gái, vì phán đoán ái tình bằng tiêu chuẩn tình cảm, đòi hỏi tiếng đ àn yêu của bạn trai ngân, dài tiết điệu tình cảm trong khi bạn trai bước lẹ quá từ ái tình đến nhục tình. Ta đừng tự dối và gạt người.
Có nhiều bạn trai dám có ý nghĩ kẻ nhỏ hơn họ là thế hệ chưa tới, kẻ già hơn họ là thế hệ đã qua và họ đứng trong thế hệ trào tràn, phúc lạc. Giọng điệu cùng lời nói của họ ví ra hằng loạt thiếu suy nghĩ, chọn lọc nên lắm lúc lạt như bả mía. Ở trong nôi họ quơ tay, chòi chân , ngó dáo dác, lăn trở.
Trụy lạc không phải là thuốc trị cô độ, vì cái vui xác thịt không ăn thua gì chứng bịnh tâm thần là cô độc. Ta đừng tự dối và gạt người. Lúc ấy vì thiếu thói quen tưởng tượng, e sợ họ bị khô khan tinh thần.