tôi nói vậy và buồn mà nhận rằng phần đông người ta không đọc thơ. Nhưng, mặt khác, chương trình là một chương trình mà nếu không tôn trọng nó thì nó thành một trò chơi mất. Sự thành công của đời thầy tuỳ thuộc nó.
Tôi có thể nghe óc bạn như nghe điện thoại ở nên tai tôi vậy. Thế thì tại sao bạn không chịu bỏ ra một chút công săn sóc cái bộ máy tế nhị hơn là trí óc, nhất là khi chẳng cần nhờ ai giúp sức cả? Tôi muốn bạn dùng thì giờ đi từ nhà tới sở để làm công việc thuộc về nghệ thuật sống đó. Còn nhiều cuốn nổi danh hơn nữa.
Đọc hết chương trước, chắc bạn thấy vui vẻ hy vọng và tự nhủ: "Anh chàng này sẽ chỉ cho mình một cách dễ dàng và không mệt nhọc để làm những việc mình muốn làm từ lâu nay mà không được". Nhờ tập trung tư tưởng đều đều (muốn vậy chỉ cần kiên nhẫn, ngoài ra chẳng có bí quyết nào khác) bạn có thể sai khiến óc bạn như nhà độc tài, bất kỳ lúc nào, bất kỳ ở đâu. Ta hoàn toàn có thể kiểm soát bộ máy suy nghĩ của ta được.
Làm như vậy bạn sẽ có được một khoảng thời gian dài ít nhất là 3 giờ. Thưa bạn, thì bạn cứ bắt đầu đi. Còn lý trí, nó chỉ giữ trong đời ta một chỗ nhỏ nhoi.
Vậy mà bạn đương đi tìm hạnh phúc, phải không? Bạn tìm thấy nó chưa? Nhiều người tối nào cũng ngồi rồi vì họ nghĩ rằng nếu không ngồi rồi thì chỉ có cách là học văn chương, mà chẳng may họ lại không thích văn chương. Trong phạm vi cuốn sách nhỏ này, tôi không thể chỉ cho bạn mới đầu nên làm công việc nào, nhưng tôi có hai lời khuyên khá quan trọng.
Mặc dầu vậy, tôi vẫn phải viết vì cần phải viết. Làm được một công việc mệt nhọc, lòng tự tin của bạn sẽ tăng lên. Vậy mà bạn đương đi tìm hạnh phúc, phải không? Bạn tìm thấy nó chưa?
Không thể nào mang nợ! Bạn chỉ có thể tiêu phí thời gian đã qua; không thể tiêu phí được ngày mai, Trời giữ giùm ngày mai cho bạn; không thể tiêu phí được giờ sau, Trời giữ giùm giờ sau cho bạn. trong chương trước, tôi đã kể tên Marc Aurele và Epictete. Thái độ ấy hoàn toàn vô lý và có hại vì ông đã coi trọng một khoảng thời gian mà ông trông cho mau hết.
Nếu buổi sáng, bạn bước lên xe với cặp tạ để luyện bắp thịt hoặc trọn bộ Bách khoa mười cuốn để học thêm, thì người ta chú ý đến bạn ngay. Thái độ ấy hoàn toàn vô lý và có hại vì ông đã coi trọng một khoảng thời gian mà ông trông cho mau hết. Muốn sống đầy đủ, điều kiện thứ nhất là phải kiểm soát được trí óc.
tôi nói vậy và buồn mà nhận rằng phần đông người ta không đọc thơ. Mà cũng không ai lãnh nó nhiều hơn hoặc ít hơn bạn. Bạn lựa một thời đại hoặc một đầu đề, hoặc một tác giả thôi.
- Vâng, nếu bạn cho phép thì tôi xin đáp là tôi quả có ý đó; bạn cứ thí nghiệm đi, thật là tự nhiên, dễ hiểu mà lại có vẻ là một phép mầu. Lẽ ấy tự nhiên, tầm thường nhất, từ đời nào tới giờ ai cũng biết nhưng chứa một chân lý sâu xa mà phần đông chúng ta suốt đời không nhận chân được. Nhưng có nhiều mức độ.