Đó là một trong những câu mà ai nấy đều thuộc, đều biết giá trị, nhưng chỉ những người thông minh nhất mới đem áp dụng. Nhưng bây giờ tôi già rồi và nghỉ hay không là tùy tuổi tác. Tôi tin rằng dùng bảy giờ rưỡi đó một cách đầy đủ, thì đời sống trong tuần sẽ sinh động lên, hăng hái lên, và bạn sẽ ham thích cả những công việc chán nản, tầm thường nhất.
Bước đầu nên rất chậm, có thể chậm một cách quá đáng nhưng phải rất đều đặn. - Vâng, bất kỳ cái gì cũng giản dị như vậy. Ai là người trong chúng ta không tự nhủ rằng: "khi nào có thêm chút thì giờ, sẽ làm việc này, việc nọ"?
Thời giờ quý hơn tiền bạc nhiều. Quên mục đích đi, chỉ nghĩ tới miên chung quanh bạn thôi, và sau một thời gian, có lẽ vào lúc mà không ngờ tới nhất, bạn bỗng nhiên tự thấy mình ở một trong một châu thành xinh xắn trên đỉnh một ngọn đồi. Bạn có thể có những nguyên tắc giúp mình tin rằng cướp bóc là làm việc phải.
Thường thường ông không yêu thích công việc của mình, may lắm là không ghét nó. Chắc các bạn nói "Ông ấy muốn thuyết mình cách sống 24 giờ một ngày? Thì mình vẫn sống 24 giờ một ngày, có khó khăn gì đâu? Mình làm được hết thảy những việc muốn làm, lại còn dư thì giờ để dự các cuộc thi do các tờ báo tổ chức nữa. Nên nhớ bản tính con người, nhất là bản tính của bạn.
Trước hết, xin bạn đề phòng nhiệt tình của mình. Chính bà nhà bảo bạn rằng bạn xanh còn bạn thì bảo bà nhà là bạn mệt. Mặc dầu vậy, tôi vẫn phải viết vì cần phải viết.
Không có gì giản tiện hơn. Chẳng hạn khu vực âm nhạc (2). Họ khoe với bạn mỗi năm đọc được bao nhiêu cuốn.
Thành một nhà chuyên môn cũng thú lắm chứ! Thế là 6 giờ, có lẽ hơn nữa, đã trôi qua từ khi bạn ở sở ra, trôi qua như một giấc mộng, trôi qua như ảo thuật, không sao hiểu được. Thật lạ lùng! Buổi sáng, bạn thức dậy, thì này, túi bạn đã đầy 24 giờ trong cái chuỗi thời gian của đời bạn.
Một thất bại trong bước đầu có thể diệt lòng ham tu thân luyện trí, nên bạn phải đề phòng từng ly từng tí để tránh nó. Mặc dầu vậy, ông ta vẫn nhất định coi những giờ làm việc từ 10 giờ sáng đến 6 giờ chiều là khoảng thời gian chính trong ngày, còn 10 giờ trước và 6 giờ sau khoảng đó là phụ, chỉ như một đoạn mở và một đoạn kết vậy thôi. Nhưng bây giờ tôi già rồi và nghỉ hay không là tùy tuổi tác.
Bảo rằng trí óc bạn không thể tập trung vào một tư tưởng là không có căn cứ. Tôi lại đón bạn khi bạn ở sở ra. Có sao đâu? Tôi biết rằng bạn thưởng thức được âm nhạc, vì vậy các dàn nhạc mới lựa toàn những bản hay, bỏ hết những bản dở.
Bạn nào ghét nghệ thuật và văn chương đấy? Tôi đã hứa với bạn xét riêng trường hợp của bạn thì tôi đã xét rồi đấy nhé! Bây giờ đến trường hợp - cũng may là rất thông thường - của những người thực sự "thích đọc sách". Nên phòng trước những điều bất ngờ. Nhưng mới đầu nên gắng sức in ít như vậy thôi.