Đơn giản vì họ (tiềm ẩn) quá nhiều hoặc năng lực của họ quá lớn. Còn với những dòng này, với sự kiên quyết bỏ học và một sự dối trá có hệ thống. Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này.
Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức. Nó không giống như cảm giác hồi nào tôi đèo cô bạn của thằng bạn sau xe, cô nàng vứt đánh bịch bắp ngô vừa gặm hết xuống đường, tay phủi phủi tay. Trái lại, còn có thể tỷ lệ thuận.
Cũng như còn đặt cược ở sự ngẫu nhiên trong cuộc chiến thiện-ác chính trong mỗi con người giữa loài người. Tôi nhớ lại một số kỷ niệm nơi vườn thú này. Đấy, như kiểu có sương mù trong phòng.
Cái mà đôi lúc vì nhận thức được mà mình tưởng mình vô cảm hoặc chai sạn. Họ đã hy sinh, điều đó đem lại lòng biết ơn. Và thế là phải giáo dục, răn đe ngay từ trong trứng nước.
Tại sao mình lại phải đóng kịch hả? Tại sao? Đừng hòng! Ta cứ vác cái bộ mặt tỉnh bơ này ra. Em gọi mãi không dậy. Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp.
Tiếp đó đến cuốn sách, đến cái cùi chỏ phải rồi mới đến cái vai phải hoặc nách của bạn. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành. Anh chắc chả chấp tôi đâu nhỉ.
Dù sao tôi vẫn không thể không e dè dư luận. Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc. Có lần thủa bé, bực thằng em, bạn cầm cái vợt bóng bàn bằng gỗ, giáng thẳng cái sống vợt vào đầu nó.
Nó giúp bạn có một trạng thái cân bằng tương đối. Đó là làm cho mỗi con người đều mang sứ mệnh đó. Nhưng mà dù biết bác nói chỉ để mà nói, chả có ác ý gì (khi hiểu được thế sẽ nhẹ đi) thì những lời không uốn lưỡi cũng vẫn không tránh khỏi làm đau.
Rồi mai đây, chúng lại xuất hiện trên mình một giấc mơ mới. Thêm nữa, không có hứng thú. Bây giờ, hãy trở lại là bạn.
Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Không được đâu cậu ơi. Con chào bố mẹ đi rồi lên học bài.