Và tùy vào năng lực của bạn mà bạn làm được hay không. Có điều, em chã thích. Và bạn có quyền viết cái bạn viết.
Và ở trong những bộ mặt khác nhau, con người không nắm được những bộ mặt còn lại. Nàng cười buồn: Nhịp đập trái tim anh. Bây giờ là 12h26 đêm.
Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn. Và xã hội nó đâm ra thế này. Viết tí tẹo lại lên xe trôi đi.
Nếu không chứng tỏ được bản lĩnh, bạn sẽ rơi xuống vực. Tôi thấy ông có khiếu phê phán đấy. Định dừng viết thì lại có chuyện.
Như bình mình chẳng hạn. Ông chú em bố được trao quyền lãnh đạo khâu tổ chức đám cưới. Mà tuổi trẻ thiếu nhận thức thì hay phá bỏ sạch trơn chứ không đào thải có chọn lọc.
Bác gái thường bảo: Biết con vất vả rồi nhưng con xem chị út phải ở trong trường cả tuần, học xanh xao cả người. Còn lại, không xứng làm bạn tôi… lương tâm, vô thức, bản năng, lí trí, dục vọng, dồn nén, hưng phấn…
Những tâm hồn còn cầm cự được cứ phải là những chiến sỹ bạch cầu thiếu khẩu trang xông vào đám thối rữa mà không được nghỉ ngơi. Cháu bảo trời mưa, trú mưa, vào hàng điện tử chơi. Sản phẩm của sự thiếu cập nhật tri thức chính là sức ì của bộ não.
Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình. Xin lỗi nhé, buồn ơi. Tôi cũng chả để ý những cái tiếp theo anh ta có vứt vỏ xuống đất không.
Như một phương pháp nới ra gọng kiềm của mẹ mình. Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy. Nhưng vấn đề là thời gian (dù không đầu không cuối) đã đi và kéo loài người theo, hình thành bản chất luôn phát triển.
Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu. Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng. Bạn gượng dậy, rửa mặt đánh răng.