– Còn ta, ta cũng sẵn sàng giữ lời hứa. - Tại sao cháu lại ước ông nội cháu còn sống khi ông ấy đã hoàn thành trách nhiệm của mình trên cõi đời này? Cháu và cha cháu vẫn có thể làm tốt công việc của ông nội cháu mà. Một vài tiếng xì xào ngạc nhiên nổi lên và lan dần trong đám thực khách, còn Tarkad bắt đầu chú ý lắng nghe.
Cha mong con rút kinh nghiệm từ sai lầm của cha lúc còn trẻ để mạnh dạn bắt đầu xây dựng cho mình một tài sản có giá trị và được mọi người nể trọng. Đêm nay, tôi kể cho các anh nghe về sự khôn ngoan của ông Arkad mà chính Nomasir, con trai của ông ấy, kể cho tôi nghe khi tôi còn là một cậu bé ở Nineveh. Nhưng nếu họ vay tiền vì gặp tình huống ngặt nghèo, khốn khổ, tôi khuyên anh cần phải hết sức thận trọng.
Thời vận của con cũng đã đến khi con kiếm được việc làm. Những người thợ kim hoàn đã chế tạo được những đồ trang sức rất đẹp và tinh xảo. Hãy mang cho cậu ta một bát nước.
Vì vậy, tôi luôn sẵn lòng giúp đỡ để công việc buôn bán, kinh doanh của họ được thuận lợi và mang lại sự thịnh vượng cho Babylon. Hừ! Với sức người có hạn, thì ai có thể làm nhanh công việc khó nhọc này chứ? - Con xin kể tiếp câu chuyện đến giai đoạn con đang lâm vào cảnh túng quẫn và thất vọng nhất trong cuộc đời mình.
- Cháu à, trong một năm qua, đã trả tiền hàng tháng cho bản thân cháu chưa? Một số người khác cũng đã được bán đi trong buổi sáng hôm đó. Ngày mai khi mặt trời ló dạng, ông sẽ có được điều ông muốn.
Về sau tôi lại tin rằng, đó là do trí não đần độn của mình. Cơ hội khởi đầu cho sự giàu có có thể đến với bất kỳ ai, nhưng nó tùy thuộc vào việc con người có nắm bắt được cơ hội đó hay không và thực hiện như thế nào. - Thưa ông Algamish! Ông là một người rất giàu có.
Thấy thế, tôi quyết tâm không để thua kém họ. Chẳng bao lâu tôi đã thành công. Thân xác rã rời và kiệt quệ, đôi môi nứt nẻ và rướm máu, lưỡi khô khốc và sưng phồng, dạ dày trống rỗng… đối với tôi không còn quan trọng nữa.
Những lời khuyên như thế không mất tiền mua, nhưng lại giúp bạn tránh khỏi những vụ đầu tư thua lỗ hoặc bị mất vốn. Chẳng bao lâu sau, ông đã hoàn toàn thạo nghề làm bánh. Nói xong, ông Arad rút mảnh đất sét từ trong cái áo choàng ra, trên đó có khắc rõ số tiền chuộc ông, rồi nâng lên khỏi đầu và ném mạnh xuống.
Đêm ấy ông không ngủ được. Tôi mất việc, mất nhà và trong túi không còn một xu nào cả. - Trong hai tháng, tôi đã sáu lần đến gặp ông chủ để đòi tăng lương, nhưng không đem lại kết quả gì cả.
- Một khởi đầu hay đấy! – Arkad ủng hộ. Cạnh đó là ngôi tháp Đền Chuông đồ sộ được phủ sơn trắng toát. Ước muốn của Araman, dù rất đáng trân trọng, nhưng anh không thể cho anh ấy mượn tiền được.