Có những lúc tổ chim bị gió thổi xuống. Trong mắt họ, bạn là một cậu chàng hơi trẻ con, thật thà và vui tính. Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ.
Khi hắn thấy hắn không thể vượt qua hoặc không có ham muốn vượt qua. Nhưng mọi trạng thái của kẻ cô đơn hay không cô đơn, dù nó đúng hay sai, khi hắn là người tài và biểu đạt nó, nó vẫn luôn có những điểm thú vị. Vấn đề chính là phải biết phân tán đều năng lượng và biết tập trung để đánh vào mục tiêu khi cần.
Nhưng muốn làm một tấm gương thì có. Có lẽ đó có phần là sự trả đũa với những kẻ yếu hơn khi bị kẻ mạnh hơn làm tổn thương. Bạn gượng dậy, rửa mặt đánh răng.
Biết đâu, mất một cái xe, có thêm một người anh em, một người đồng chí. Và đem năng lực của ta đi xa hơn. Mình rất sợ phí thơ.
Tôi tự hỏi tại sao họ lại cho một số con chim vào những cái lồng nhỏ trong một cái lồng to. Tôi từng (và vẫn luôn) phân vân, mặc cảm trong cảm giác lợi dụng nghệ thuật. Căn nhà chắc sẽ trầm đi.
Lăn về đâu? Mình chẳng biết. Cuộc đời bạn có nhiều lần vỡ. Mà nô lệ thì khó mà không giống chủ.
Các cô gái câm thường nói rất nhiều bằng trí tưởng tượng của người khác. Cậu em thế là tạm biệt rồi. Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường.
Đang viết, à không, nói, à không viết, à có nói, chơi thôi. Bạn bảo thằng em xuống đi cùng bố. Nếu quay mặt ra ngoài cửa, bên phải là cây chanh và giàn thiên lý.
Cái nơi mà anh cảm giác như đều gặp các nhân vật trong văn chương, như nhiều nơi khác. Anh chắc chả chấp tôi đâu nhỉ. Bất chấp lời kêu gọi cứ 30 phút lại trào ra khỏi miệng loa: Mong quí vị giữ gìn vệ sinh chung, không nói những lời lẽ thiếu văn minh và không hút thuốc… Khi vào sân, những người bảo vệ yêu cầu bỏ chai nước khoáng lại.
Thế nên trong hắn mơ hồ sự so sánh tưởng như là một sự giằng xé lớn lao nhưng thực ra tối nghĩa và thiếu cơ sở: Chung thủy với đời sống tuyệt vời hơn hay sáng tạo tuyệt vời hơn? (Cái này từa tựa như câu hỏi vị nghệ thuật hay vị nhân sinh). Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không. Phù! Chị đã mổ xong, còn yếu nhưng có vẻ ổn rồi.