Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi. Và ta chỉ là những họa tiết trang trí cho bức tranh vĩ đại mà hắn vẽ ra. Hãy bỏ dần thói chờ đợi ấy đi vì có vô số tội ác và rủi ro đang chờ ập lên đầu những kẻ như vậy.
Thế là bác xiêu lòng, bảo: Lần này bác cho về. Nhưng thơ đâu có phải là một khối trọn vẹn thơ ngây. Định cho mấy câu chua chua cay cay vào nữa nhưng mà nhân vật này không hợp.
Mẹ: Con vẫn uống thuốc đều đấy chứ? Tôi: Im lặng. Ông nâng đôi tay nàng lên và hỏi: Vòng tràng hạt này em dành cho ai đây?. Bác lại bảo: Cấm tiệt đi đá bóng.
Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi. Tuổi phát dục đâm không bình thường… Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi.
Mạnh theo cậu nghĩa là thế nào? Mạnh hơn theo kiểu không chơi hay kiểu chơi? Là nhiều bom nguyên tử hơn hay nhiều tác phẩm nghệ thuật hơn? Là nắm được nhiều khoa học hơn hay nhiều tâm linh hơn? Là có năng lực lồ lộ hay năng lực tiềm ẩn hơn? Là được nhiều người quí mến yêu thương hơn hay được nhiều người sợ hãi, e dè hơn? Là to con hơn hay nhỏ con hơn? Là chào đời trước hay chửi đời sau? Đẻ con trước hay đẻ sau? Sinh vịt bầu hay sinh chim cu gáy? Thứ bậc to hay thứ bậc bé trong dòng tộc? Cà to hơn hay cà bé hơn? Khoai mập hơn hay khoai thư sinh hơn? Tửu lượng cao hay tửu lượng thấp? Ngốn nhiều tiểu thuyết hơn hay truyện tranh hơn? Đầu giống Zidane hay như Carlos? Lánh xa đàn bà hay ỡm ờ trăng gió? Nhổ bọt xa hơn hay nhổ bọt gần hơn? Được chửi nhiều hay được chửi ít hơn? Vào tù nhiều hơn hay vào tù ít hơn? Ăn một bữa bảy bát hay nhai nhóp nhép như mèo hen? Hay là hắt xì hơi giống tiếng lợn kêu hơn? Hoặc là cùng lao đầu vào một ô tô xem ai chết sớm hơn? Hay là được con chó chưa từng gặp quấn quít hơn? Hoặc một con người xa lạ ghê tởm hơn? Liệt kê mấy cái này được nhiều hơn hay ít hơn? Bình thường hơn hay quái lạ hơn? Con gái cả sắp lấy chồng, con gái út mổ ruột thừa còn nằm viện, chuẩn bị hàng bán ngày 20-11… Lại còn thằng cháu ngỗ ngược quỉ quái đội lốt trẻ em mắc những bệnh vô phương cứu chữa vì có phải bệnh đâu. Và với sự mệt mỏi ấy, tôi không đến được với những bộ mặt khác của đời sống.
Khóc sau hoặc trước mỗi chu kỳ lột xác. Dí cái mũi ươn ướt vào bắp tay tôi. Thật ra đôi lúc chúng ta hiểu nhau.
Lại buồn, lại khổ nhiều hơn cần thiết. Bác cứ nói đi, bạn là một thính giả trung thành và biết điều. Là một cầu thủ tự do những chẳng đóng góp được gì cho đội bóng vì kỹ thuật quá non và các cầu thủ khác chưa hiểu lối chơi của mình.
Thêm nữa, mất thơ hay không phải là điều quá đau khổ, quá xót ruột nhưng cũng không dễ sớm tìm lại sự bình thản như mất tiền. Thường thì trí tưởng tượng đã nhàm không đem lại nhiều xúc cảm. Lần sau không thế nữa nhé.
Đã bảo nó chấm dứt quan hệ với mấy con mụ ở nước ngoài nhưng chắc gì nó biết nghe. Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng. Mẹ bảo để mẹ đi xem chung kết.
Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình. Nhưng lí trí dạy tim tôi phải muốn. Tôi chán đến trường ngồi ngoan ngoãn và vô tích sự lắm rồi.