Tôi ra sức làm cật lực, nhưng điều luật dài quá nên khi ông Algamish quay lại, công việc vẫn chưa xong. Tôi nhận thấy sự hiện diện của cuộc sống, của con người. - Có phải nhà vua của xứ cậu đã chiến đấu với quân địch bằng tất cả tài trí và sức lực của ông ta không? Tại sao cậu không cố gắng làm như vậy? Có phải những món nợ của cậu là những kẻ thù đã xua đuổi cậu ra khỏi Babylon không? Có phải cậu đã để chúng tồn tại trong cuộc sống của mình và mỗi ngày chúng càng lớn mạnh đến mức đẩy cậu đến bước đường cùng không? Đáng lẽ ra, cậu phải chiến đấu chống lại chúng như một người đàn ông chân chính và phải chiến thắng được chúng để trở thành một người danh giá, tự do trong xứ sở của cậu.
Ông nói rằng, con trai của người bạn thâm giao với ông đang dự định mua một mảnh đất khô cằn nằm không xa khu vực chúng tôi đang sống. Một cảnh tượng thật quen thuộc và cũng thật buồn cười! Một ông lão cầm cán cày, nhưng bàn tay của ông ấy đang run rẩy nên cái cày cũng lắc lư theo. - Tôi xin lỗi, tôi thật tiếc về điều đó.
Hoặc khi quyết định bỏ vốn đầu tư, bạn phải lường trước những hiểm nguy có thể xảy ra và cách giải quyết như thế nào cho thỏa đáng. Nếu dựa vào lời hứa đó thì quả thật là không an toàn cho số vốn đã bỏ ra. Đừng bao giờ chủ quan tin vào sự hiểu biết nửa vời của mình để phó thác của cải vào cái bẫy đầu tư do chính mình giăng ra.
Anh thường mặc toàn những bộ quần áo đẹp đẽ, sang trọng và ăn uống những món ngon, vật lạ, trong khi chúng tôi phải tự bằng lòng với vải đụp quần manh, ăn uống chỉ tương dưa, cà mắm qua ngày. Xuống đến cuối dốc, ông dừng con vật lại và chỉ tay về phía trước. Hadan Gula ngồi thẳng người trên lưng con lạc đà và xúc động đáp lại:
Bởi vì, một mặt nào đó, chính ông đã góp phần khích lệ, động viên Arad Gula, cũng như ông ấy đã nhiều lần động viên, khích lệ ông. Ngoài ra, cuốn sách này cũng sẽ là những bài học thú vị, mới lạ cho bất kỳ ai, ngay cả đối với một nhà đầu tư tài chính giàu kinh nghiệm nhất trên thế giới. Ông ấy đã thế chấp tất cả đất đai và gia súc để có vốn hỗ trợ cho việc kinh doanh của con trai mình.
Sau cuộc mua bán đó, ông Nomasir mời chúng tôi ở lại uống rượu. Nhà mẹ ruột của bà Sira tuy ở xa nhưng đi không quá một ngày đường. Còn những món hàng theo sở thích, bạn hãy mạnh dạn gạch bỏ và xem chúng như hàng ngàn thứ khác mà bạn không thể đáp ứng cho bản thân.
– Ông bối rối nói với ông Arad. - Cháu luôn mong muốn được trở thành một người giống như ông nội của cháu. Bansir mỉm cười nói với bạn:
Trong đầu óc của tôi chợt vang lên câu hỏi: “Chẳng lẽ tôi chôn vùi xác ở xứ sở hoang vu này sao?” Ado à! Anh ta gọi người nô lệ da đen của mình. Phải là nước mát đấy, vì trời đang nóng mà.
Anh thấy đấy, Rodan! Vàng là hàng hóa của người làm nghề cho vay tiền. Họ lặp đi lặp lại công việc từ ngày này sang ngày khác, từ năm này qua năm khác. Đây là lần đầu tiên tôi biết cách làm thế nào để vàng sinh lợi.
Trong thành có những con đường, phố xá và nhiều cửa hàng lớn cố định. Tôi chỉ mong ước làm sao để nó chứa thật nhiều tiền và trở nên nặng trĩu. Nhưng tôi thì họ không đánh được đâu.