Vì thế lần này tôi muốn hát với một cảm xúc mạnh mẽ hơn. Đừng chải chuốt câu văn bóng mượt mà sáo rỗng. Và dù bạn có là ai, cũng nên học phong cách nói ngắn gọn mà sắc sảo của họ.
Cái chính là nó sẽ giúp bạn nói một cách tự tin và hiệu quả. Trong một cuộc trò chuyện nào cũng vậy, nếu bạn lắng nghe người khác nói thì họ cũng sẽ lắng nghe bạn. Vì dường như cô ấy chỉ thích hỏi, hỏi và hỏi.
Và phải nói về nó một cách thật tự nhiên. Tôi có dịp ngồi ghế chủ tọa tại hội nghị ở New Orleans về một chủ đề mà chúng ta thường nghe nói vào thập niên 1990: Xa lộ thông tin. Bạn không thích câu hỏi này? Hãy từ chối trả lời một cách khéo léo:
Lúc đầu chúng tôi nói về quá khứ, anh không biết rồi tôi sẽ hỏi anh cái gì. Thành công tốt đẹp, tôi đã tạo ra những tiếng cười rôm rả. Chưa kể đến việc người nghe cảm thấy vô cùng nhàm chán.
Nhưng tôi để ý nghe thấy dường như lời phủ nhận này chả quyết liệt chi cả. Đó chính là tính công bằng trong giao tiếp: Một sự tương tác hai chiều. Chắc chắn người đối diện sẽ nhìn lại bạn bằng một đôi mắt hình viên đạn.
Đây chính là sự khôn khéo và nhạy bén của bạn. Bạn không thích câu hỏi này? Hãy từ chối trả lời một cách khéo léo: Họ đã thành công trong việc tạo ra một không khí mang lại cảm giác thân mật, thoải mái giữa chủ và khách từ những chiếc ghế ngồi này.
Các cầu thủ hai đội sẽ… Ngay lúc đó thì trận bão tuyết diễn ra. Tôi thức dậy, dụi mắt và ngó xung quanh… Ba giây sau, tôi nhảy chồm lên, nói lắp bắp: C… á… i…gì… th… ế… n… à… y…?. Đó là một phần của cuộc đời tôi.
Có lần một phóng viên hỏi John về cú chặn bóng thất bại trong trận đấu ở Orioles tối hôm đó. Thứ nhất, là tầm quan trọng của sự chuẩn bị. Bất cứ dân tộc nào cũng muốn được gọi tên đúng nguồn cội của họ một cách trân trọng.
Trong quý vị đây có ai thích sống ở Butte Montana không? Vấn đề ở đây chính là việc Andrew đã biết lắng nghe và học hỏi nhiều điều. Trong ngành công nghiệp địa ốc, người ta thường nói ba từ quan trọng nhất là: Vị trí, vị trí và vị trí.
Lần thứ hai quay trở lại tiệm tạp hóa của ông Pickering, Jack đã thành công. Tôi đã gần 100 tuổi và người ta hỏi tôi rằng bác sĩ của tôi nói gì về chuyện này? George ngừng nói, nhìn một lượt quanh bàn, rồi tỉnh bơ nói tiếp Ông bác sĩ của tôi đã mất cách đây mười năm! Dựa vào những tiêu chuẩn này và cộng thêm yếu tố thời sự mà chúng tôi quyết định nên mời ai tham gia chương trình.