Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên. Trong khi anh đang nhủ lòng đi đến những biến chuyển mới. Bạn hiểu giới hạn khả năng nhận thức của bố mẹ.
Hoặc các cậu bảo: Đằng ấy chả hiểu quái gì về hiện sinh cả, thế mà cũng nói. Rồi lại xoa xoa: Cháu bị thiệt thòi một năm rồi, cố lên, mình phải tự làm chủ mình. Coi như không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn. Nhưng anh không quẹt diêm mà anh cứ ngồi đó. Và một số lí do khác…
Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi. Hơn nữa, khi giữ được những khoảng cách tương đối để mình làm mình chịu, cũng bớt ngại là một sinh vật dễ đem lại sự nguy hiểm, đau khổ cho người khác. Để vớt vát chút kiêu hãnh, họ dễ hành hạ, dúi đầu những người còn cùng cực hơn.
Họ nhìn vào sự lên mạng, sự viết, sự đọc truyện, sự đá bóng của bạn. Nhưng thơ đâu có phải là một khối trọn vẹn thơ ngây. Bạn không mong bác đọc lắm.
Nhưng họ sống không bình thường. Mất chứ không phải biến mất. Cái đó không làm tôi khinh bỉ, cũng chả xấu hổ khi người trên đường ngoái lại nhìn.
Còn quá nhiều điều để viết. Chỉ thỉnh thoảng có những hòn đá ném tỏm xuống ao bèo, rung rinh chút ít là đủ. Những kẻ bao che, đỡ tội cho chúng cũng không phải là người.
Thêm nữa, chưa mấy ai biết đến bạn. Thưa chú, tôi không phải là đứa để chú đối xử như một con chó. Anh bị tổn thương khi thay vì chấp nhận sự thất bại bị vượt qua, họ đốn anh.
Thôi thì tôi im lặng. Ngay cả trong giấc mơ, ta cũng chỉ muốn ở bên nàng. Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi.
Bạn muốn xin lỗi những người luôn tôn trọng bạn nếu họ lỡ nghĩ bạn ám chỉ đến họ. Nên chỉ có thể chống trả yếu ớt rồi ngoan ngoãn chui vào cái khuôn hẹp của họ. Nguyên nhân thì rất khó xác định.