Vì nàng biết ta thích ngắm và cần ngắm đôi mắt nàng. Chơi là làm cho người ta thấy hay khi chứng kiến, lại làm người ta chán kinh. Sản phẩm của sự thiếu cập nhật tri thức chính là sức ì của bộ não.
Thật ra, khi đã muốn sống cho ra sống thì ai cũng phải bon chen. Bạn thấy thế nào? Bạn có đang bị ám sát không? Hôm nay, tôi phá lệ một chút, bỏ học, nằm viết. Còn hơn một năm nữa thôi (cái này bác nhầm thời điểm, thực ra là hơn 2 năm, nếu mọi việc cứ đều đều).
Vừa ngó thấy một người ngủ trên ghế đá. Ngồi lên giường lại nghe bác lặp câu hôm qua và nhiều hôm trước nữa: Cháu đừng để mất lòng tin của mọi người. Hôm nào không đến lớp, tôi thường về nhà.
Chúng không bao giờ dám oán bác nếu chúng lỡ sa ngã trong thời gian bác nghỉ ngơi đó. Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp. Thật ra, khi đã muốn sống cho ra sống thì ai cũng phải bon chen.
Rồi một ngày kia, cậu ấy sẽ cảm thấy cần bất bình. Phụ nữ thì thường có ai nghe hoặc không có ai nghe cũng tâm sự. Khi nàng bảo chồng mua cho một chuỗi tràng hạt nhỏ, nhà văn hỏi: Em bắt đầu tin vào cõi thiền à?.
Mỗi khi bọt sóng hắt vào mặt, nàng lại tinh nghịch dụi đầu vào gáy ta, rót vào tai ta tiếng cười khúc khích và cắn mớm vào vai ta. Có một cái gì đó cản trở họ, chúng ta. Và loài người là dòng cát trong cái đồng hồ cát tạo hóa mà mỗi hạt cát là một con người.
Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó. Tiếc là tôi không phải quí khách. Thật ra, tôi cảm thấy khó chịu lắm khi thỉnh thoảng lên mạng thấy những kẻ chỉ gặp vài trường hợp tiêu cực đã dám phủ nhận cả một bộ phận con người.
Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn. Và ở trong những bộ mặt khác nhau, con người không nắm được những bộ mặt còn lại. Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau.
Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt. Suy nghĩ đứt quãng, bạn lên tầng chuẩn bị đưa chị út về nhà cùng bác gái và anh họ. Ngồi cà kê dê ngỗng thêm một lát tôi bảo nóng quá rủ ông anh ra.
Để râu toàn bọn chả ra gì. Khi ấy, nếu quả họ thấy tôi bất hiếu, tôi lừa dối thì tôi càng mong họ đuổi tôi ra khỏi nhà để đỡ phải nhìn mặt nhau. Tôi gồng mặt để vẻ lạnh tanh vô cảm xa xăm không bị biến dạng.