Sech Nga

Bài học tình dục của người má cho cậu con trai mới lớn khi bố đi làm xa

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nên không ai có lỗi. Nhưng bạn biết, sẽ có tiếng chuông điện thoại, tiếng chuông cửa. Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ.

    Đời sống họ không cần những sự kinh động. Khi mà bạn rời xa căn nhà phía trước là con mương ăm ắp nước. Và họ còn phải chui vào những chỗ bẩn thỉu hơn những bãi rác bẩn thỉu nữa.

    Bạn chỉ làm cái việc mà nếu nó vô nghĩa thì bạn chấp nhận là kẻ ngộ nhận, nếu nó có nghĩa mà không làm thì hóa ra bạn là một kẻ hèn. Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp. Chắc không biết mục đích chính của tôi đến đây để chữa bệnh mệt.

    Mặc cảm với việc làm thơ của mình, mặc cảm với danh hiệu thiên tài… Đó là cái trạng thái ban đầu khi bạn lột xác. Nó rất giống tôi nhưng đơn giản là vì nó đọc và hiểu ít hơn nên nó chưa dung hòa được. Buổi sáng, ở đây, bạn chỉ thua mỗi bác.

    Dù tuổi thọ trung bình cứ ngày càng tăng. Nhưng đặt mục tiêu rồi. Dịu dàng cũng có đấy, không thì sao bạn chưa bỏ đi, nhưng đó chỉ là những sự dịu dàng vớt vát, vừa đấm vừa xoa.

    Tôi phải tiếp tục đi với thân xác không được cái đầu dành thời gian chăm nom. Với cái nhìn ấy, sống trong nhà, nó cũng bất mãn chẳng kém gì tôi hồi bằng tuổi nó. Tôi biết là tôi rất khỏe.

    Ít ra bạn cũng đã sắp viết xong và lí giải không cần trọn vẹn một phần đời sống của mình. Bạn đã thực sự dấn thân rồi. Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế.

    Nhưng chưa hết giờ ngủ trưa. Làm gì có vì cái gì ngoài bản thân. Bạn không muốn rũ bỏ hoàn toàn để làm mới toàn bộ.

    Chúng ta cùng bắt chước nhau và vô thức tốt hơn từ đó. Nhưng mà sau đó thì sao? Có mèo lại hoàn mèo? Bạn thích được đi một mình lúc này, giá có cái máy ảnh và giá biết chụp lúc đêm thì tốt. Người ta có thể có bản lĩnh để chịu nhục, chịu chơi bẩn nhằm làm nên nghiệp lớn.

    Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới. Lúc này, đừng coi tôi là nhà văn. Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap