Hệ số góc − như tôi chắc rằng bạn vẫn nhớ (chính xác hơn, tôi cá rằng bạn không nhớ; đương nhiên tôi cũng không nhớ) − tính bằng tung độ chia cho hoành độ. Mức cortisol và testosterone tăng vọt. Một thần đồng toán học thông minh, trẻ trung khám phá việc lập trình máy tính.
Khởi sự một công ty máy tính có tên Microsoft với bạn bè. Thế rồi những trục trặc bắt đầu − mà không chỉ với một sai lầm. Khi ba viên phi công gặp nhau vào buổi tối hôm ấy tại phi trường Kimpo để chuẩn bị trước chuyến bay, cơ phó và hoa tiêu ắt hẳn đều gập mình cúi chào long trọng trước cơ trưởng.
mà còn thấp thoáng tên tuổi của những người cực thông minh nhưng lại thất bại như ông chủ trại ngựa Christopher Langan. Nhưng việc đó không xảy ra với Katie Brindle, cô bé xuất thân từ khu nghèo khổ. Có một thực tế cần phải ghi nhớ là thập niên 1950, người da đen chiếm 80% dân số Jamaica, vượt trội so với người da màu với tỉ lệ năm trên một.
Nhưng trước hết chúng ta phải thành thực về một chủ đề mà chúng ta vẫn quá thường xuyên tảng lờ. Jobs khi ấy đã đủ lớn để hít thở bầu không khí của chính lĩnh vực làm ăn mà sau này ông sẽ thống trị. Để trở thành một người đoạt giải Nobel, đương nhiên, bạn buộc phải đủ thông minh để bước chân vào một trường đại học chí ít cũng phải ổn như Notre Dame hay Đại học Illinois.
Cái kiểu ở đó là vậy. Một điều thú vị khác về mười ngàn giờ đó. Một dải thảm đỏ trải dài trên mặt băng và xướng ngôn viên giới thiệu những vị tai to mặt lớn dự khán trận đấu.
Việc họ xuất thân từ đâu là rất quan trọng. Rồi học tiếng Nga một tiếng. Anh chỉ học được sự kiềm thúc.
Ngày học bình thường, bỏ qua một bên bữa trưa và giờ giải lao, những đứa trẻ của chúng ta đã học nhiều hơn so với học sinh trường công truyền thống từ 50 đến 60% thời gian. (chữ in nghiêng là của tôi). Khi Scott mới bốn hay năm tuổi, Wasden nhớ lại, còn cậu em mới tập đi, nó luôn giúi vào tay cậu em chiếc gậy khúc côn cầu và chúng chơi khúc côn cầu trên sàn bếp, từ sáng bảnh tới tối khuya.
Họ tránh đường trước đó năm hay sáu bộ, bất kể họ có bị xúc xiểm hay không. Trên thực tế, chúng ta thậm chí không cần phải giao cho các em nhiệm vụ nào. Và hãy thử nhìn vào cơ hội mà cô bé được trao tặng! Ai đó đem một phần nhỏ bé của tư duy ruộng lúa đến vùng Nam Bronx và giải thích cho cô bé về sự thần kỳ của công việc có ý nghĩa.
Khi Borgenicht trở về nhà vào buổi đêm với các con, có thể ông mệt mỏi, nghèo nàn và ngợp lên vì công việc, nhưng ông vẫn sống. Bạn buộc phải được bố mẹ khuyến khích và hỗ trợ bạn. Họ sống vào cuối thế kỷ XX chứ không phải cuối thế kỷ XIX.
Mọi thứ đều là ganh đua chớp nhoáng, và những em đến đích đầu tiên là những người được tưởng thưởng. Cháu có điều gì muốn hỏi trước khi bác khám cho cháu không? Nếu bạn rời khỏi đường bay và phải lượn vòng, có thể bạn sẽ không đủ lực đẩy để lên cao lại nữa.