Mặc cảm khi viết về mình và đang viết không phải để ngợi ca những người xung quanh. Bạn biết đó chỉ là một cảm giác, một quan niệm truyền khẩu chung chung. Và danh tiếng thì không có mới buồn cười.
Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi. Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra. Một ngày thả ra nắng mặt trời.
Bạn dậy trước chuông báo thức 6 giờ một chút. Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ. Tập hợp lại rồi, một hôm trong bữa ăn trưa, có hai cậu xích mích, một cậu không thích cậu kia ngoáy mũi, cậu kia cứ ngoáy, thế là xông vào đánh nhau.
Nhưng thật tình lúc này bạn muốn được nghỉ. Và đôi lúc bạn muốn thế chứ, để thoát khỏi trạng thái dồn nén. Có những lúc tổ chim bị gió thổi xuống.
Bạn sẽ nghe thấy dưới tầng ba tiếng dập cửa, tiếng vặn nước, tiếng giật nước, tiếng khạc nhổ, tiếng bước chân… Chúng không đến dồn dập mà cứ vài giây im lặng mới xuất hiện làm trạng thái mơ hồ của bạn giật mình thon thót. Chỉ cần cháu làm rạng danh dòng họ là bác mãn nguyện. Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé:
Tít tít tít tít… Phù, phù, lần này thì bạn tỉnh dậy, cái cảm giác đời sống thật nó thật hơn cả. Tôi ngồi như tượng đá. Mà người có trả thì chưa kịp đến tay mình, biết đâu người khác đã cướp đi.
Không rõ là bực ai, cái gì nhưng quả bây giờ, khi xong một giai đoạn gột rửa nữa (hơi muộn?), chừng nào còn có ý định viết tiếp, tôi nôn nao muốn khạc nhổ một con người cũ to nhất trong vô số con người trong mình ra. Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ. Người bảo nghệ thuật là giản đơn.
Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm. Bác đi chứ? Không! Bác còn nhiều lí do lắm. Trơ trọi giữa phố đông.
À, trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt. Đầu ta đang bệnh lắm, bỏ bê nhiều quá, không theo kịp tiến độ nữa. Và tôi sẽ cùng thế hệ tiếp nối phê bình và tháo gỡ.
Là lặp lại nhàm chán, là luôn luôn sáng tạo. Hiện sinh mong trở lại thời điểm xuất phát của loài người, trước lúc hình thành bản chất. Vậy thì thuyết phục bác lần nữa nhé.