Là một nhà thơ thiên tài như thế có là danh không? Và đủ chưa? Nếu chưa đủ bạn sẽ còn làm cái khác. Nàng nho bảo chàng nho: Mình chia tay anh nhé. Không có chim non ở trong.
Chỉ có một cách giải quyết thôi, vứt bớt những gánh nặng vô hình đi. Mọi nỗ lực nhồi nhét chỉ đem lại bi kịch. Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng.
Như thế vẫn chưa đủ cho một con người. Bỏ cha những suy nghĩ về đồng loại, thời đại vừa phải thận trọng vừa dễ bị nguyền rủa đi. Và xã hội nó đâm ra thế này.
Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên. Ngồi trên khán đài, bạn thật muốn đụng chạm quả bóng. Nhà văn hôn lên má nàng như muốn vệt hồng ấy loang khắp thịt da nàng.
Tôi bảo: Mẹ không tin con à? Mẹ lặp lại: …chỉ cần bếch đít một chút. Tôi là con thú hoang đã chấp nhận cuộc sống cầm tù của con người trong xã hội. Thanh minh rồi họ lại quên ngay.
Lại nói chuyện đi đá bóng. Chỉ thấy một tí xíu thất vọng. Bên mép hắn có một miếng băng gạc trắng.
Khoảng cách giữa các thế hệ trước tiên là do người đi trước tạo ra. Có khá nhiều nhân vật mặc áo bành tô. Bác gái ý tứ không trò chuyện với bạn trước mặt bác trai.
Lấy 2 cái chìa khóa tủ để đồ, 2 cái khăn tắm. Bạn thấy thế nào? Bạn có đang bị ám sát không? Hôm nay, tôi phá lệ một chút, bỏ học, nằm viết. Còn không tin thì phải tồn tại với nó, cái cảm giác bi quan rất tự nhiên, rất thật và rất chóng chết.
Em muốn cùng anh chạy vòng quanh công viên những buổi sáng tinh mơ. Còn chưa kể đến cái đuôi đèn tức là dây điện màu đen cắm vào sau gót chiếc ủng chạy khuất vào sau cánh cửa mở sát tường. Tôi chả thấy thú vị gì cả.
Hoá ra là chị út phải vào viện mổ ruột thừa. Cái bướu ở lưng lồi lên. Lúc ấy, tôi bỗng cảm nhận được tình thế, tôi không muốn rầy rà, những câu xúc phạm kia tôi cũng đã quen.