Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt. Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức. Tôi phá dần sự phá phách trong tôi.
Có lẽ chỉ viết đến đây thôi. Mất chứ không phải biến mất. Khi có những chú xe tải phóng rầm rập qua, những bụm cát phi vào mặt tôi.
Các cái bộ phận trong não chắc là cơ sở vật chất của tinh thần, ý thức. Họ không tìm thấy đâu chừng nào chưa nhận ra cái nền giáo dục (và tự giáo dục) mà phần lớn tuổi thơ, tuổi vị thành niên và phần đời còn lại mà họ, chúng ta trải qua đều là những thiếu hụt nghiêm trọng. Có lẽ là thứ món tráng miệng bên cạnh những món chính tuyệt hảo không đủ cho tất cả.
Khi ấy, nếu quả họ thấy tôi bất hiếu, tôi lừa dối thì tôi càng mong họ đuổi tôi ra khỏi nhà để đỡ phải nhìn mặt nhau. Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc. Tôi không có nghị lực.
Tôi muốn thử những cách khác. Nhẹ đến độ mà tôi biết chỉ độ chục lần như thế này là tôi sẽ bay lên. Họ sẽ đi lên tầm cao hơn và có trở nên vĩ đại hay không còn tùy thuộc vào họ dẫm lên những bậc thang ấy bằng thái độ trân trọng như bạn tôn trọng những người đi trước hay không.
Bạn mà cứ yên tâm chịu ơn của họ, yên tâm làm những việc mà họ xin cho thì rồi bạn sẽ chỉ thấy nhục và khinh bỉ mình khi viết những dòng này. Dù em có chống chế: Em nghĩ là anh sẽ nói vậy. Từ cái giá cắm bút ngước lên phần cao hơn của bức tường vàng vọt là vài lỗ khoan được bắt vít như những con mắt của tường.
Họ không tìm thấy đâu, sẽ không tìm thấy đâu. Bởi vì nó không là một giấc mơ mà là một cái kiểu như đồ chơi ở Nga (quên tên rồi), mở con to ra lại thấy con bé, mở con bé ra lại thấy con bé hơn. Dường càng thương, càng suy nghĩ về chuyện mệt mỏi của bác, của mẹ, của bố, của thằng em… càng đau nữa, càng bệnh nữa.
Đau hơn, dằn vặt hơn mà làm gì. Tối, bạn đèo bác vào viện. Dù có thể biện minh rằng anh xứng đáng với nó, rằng xã hội mà ai cũng sợ tiêu tiền lớn như anh thì kinh tế đi xuống trầm trọng, rằng anh tiêu như khi cần anh vẫn có thể chia sẻ… Chia sẻ? Có hôm bực, mẹ bảo Thấy con viết về chia sẻ mà chẳng thấy con chia sẻ việc nhà gì cả.
Như lấy đất ở mảng đê này đắp sang mảng đê vỡ kia. Đó là một quyền chính đáng nếu thực sự họ có trách nhiệm. Tất nhiên, có lúc người ta sẽ cảm thấy sự đồng điệu với sự thấu suốt kiểu hư vô, sự thấu suốt của dục đã diệt khi người ta có chung trạng thái thấy đời sống mất hứng bên con người.
Tiếc là tôi không phải quí khách. Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có thời gian mở tủ đọc lại. Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy.