Cố tìm lí do cho có lí do chứ có khi chả có lí do gì cũng thôi thúc phải viết. Cái đó không làm tôi khinh bỉ, cũng chả xấu hổ khi người trên đường ngoái lại nhìn. Chụp xong lên chiếu đánh chén ngắm ngó người ngợm phố phường.
Hơn nữa, họ không thông minh đến thế đâu. Hiện sinh mong trở lại thời điểm xuất phát của loài người, trước lúc hình thành bản chất. Họ bảo: Cháu không được để râu, đến ông và các bác còn không để mà cháu lại để.
Ở Tây hay ở Ta đều thế cả. Giá mà em đến, dịu dàng bắt tôi bỏ bút. Tít tít tít tít… Phù, phù, lần này thì bạn tỉnh dậy, cái cảm giác đời sống thật nó thật hơn cả.
Còn gần thì… Chưa thấy loạt ảnh chụp hoa sữa nào. Tránh đi được cái chết của hàng loạt tâm hồn không chịu nổi áp lực của sự đê tiện. Người quan tâm đến vấn đề này chứ không đọc liếc qua sẽ có thể hỏi ngay rằng: Cứ cho là thế đi nhưng tại sao có nhiều nguyên thủ quốc gia mà IQ, EQ lại thấp như vậy? Đối với những trường hợp (không phải là hiếm này), chúng ta cùng thử liên tưởng xem…
Tôi chẳng biết nghĩ đến ai… Cái mà bao đời nay, những nhà hiền triết, những anh hùng nhân ái, những nghệ sỹ tài hoa và cả những con người bình thường có tình yêu thương mãnh liệt đã truyền vào thời gian. Bạn cũng đang ganh đua với họ.
Và trở lại chiếc bàn bé nhỏ kê ở góc phòng… Đó là một niềm an ủi. Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn.
Chỉ có một cách để giữ danh dự là làm cho chúng chùn bước. Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất. Tụi bạn rủ đi đá bóng lúc mười rưỡi nhưng không thú lắm, người đang mệt.
Bạn đo lường, phân tích cảm xúc của mình. Tôi lẳng lặng ra về. Những con đường sẽ đi đến đâu? Nhiều người đã đang và sẽ hỏi thế.
Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng. Mình rất sợ phí thơ. Đơn giản thôi, kéo nhẹ nó về phía biển nó sẽ tự lùi lên bờ.
Lại còn hăng nữa chứ. Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc. Hôm qua nghĩ cái gì nhỉ? Đã nhủ cố nhớ còn viết mà chúng lại còn thích chơi trò ú tim.