Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi. Và loài người là dòng cát trong cái đồng hồ cát tạo hóa mà mỗi hạt cát là một con người. Trong quá trình viết, có lúc tôi cũng bước theo gót nghệ thuật.
Sai lầm lớn nhất là họ không đủ khả năng lí luận thuyết phục vì không đi tiếp những nẻo đường phong phú của nhận thức. Khi một khoang được lấp đầy thì hành động thiện hoặc ác sẽ xuất hiện. Nó còn có vô số uẩn ức và những cái khác.
Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ. Như người đầu bếp thiên tài mất hết khứu giác, vị giác. Chúng cố víu vào những kẽ ngón tay.
Đây là lần thứ hai tôi khóc trước mẹ. Mở tủ ra, thay quần áo. Họ muốn và ép tôi sống theo cách của họ.
Mục đích viết sâu thẳm ban đầu của tôi dường không phải tìm đến nghệ thuật mà để giải quyết hai câu hỏi. Nó có nhiều thiệt thòi hơn tôi là tâm hồn thiếu những kỷ niệm sâu sắc về tình yêu thương, không được ông bà chăm sóc nhiều như tôi. Và với sự mệt mỏi ấy, tôi không đến được với những bộ mặt khác của đời sống.
Thôi, bác đừng xuống. Đêm trước hôm cưới chị cả, chừng chục thanh niên quen thân, họ hàng và người chưa quen ngồi quây quần lại với nhau. Bác gái: Bác là bác lo lắm, gọi điện khắp nơi không thấy con.
Và những miếng mồi lạ mà ta chưa từng biết. Có người quay lưng lại ngắm hoa. Bạn cũng không biết nấu ăn ngon, không biết nối điện, không biết sửa xe đạp xe máy, không biết mua bán… Lại còn không biết khom mình.
Vào đây, trời trở nên dịu hẳn. Cái ghế đá này cũng buồn lây. Mẹ vào lấy khăn mặt tôi trong buồng tắm đặt lên trang sách, lau mũi lau mặt cho tôi rồi lau cả cho mình.
Nhưng bạn sẽ phán xét những lời nguyền rủa của một bộ phận trong số họ. Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành. Thì anh sẽ chìa hẳn tờ giấy ghi sẵn mẩu đối thoại ấy cho em xem.
Mong ông chỉ nói những điều cần nói. Ban đầu giận bố mẹ làm tôi nhục. Nào ngờ cô bé kia thấy tôi vắng cả buổi liền cung cấp tin giật gân ngay.