Về vấn đề tiền bạc cũng vậy, đừng hy vọng gì hơn. Mà chính vậy! Khi ta đã chịu nhận sự chẳng may nhất thì ta có còn để mất nữa đâu, và như vậy tức là tự đặt vào một tình thế chỉ có lợi mà vô hại. Nhưng không bao giờ dì tỏ vẻ khó chịu ra nét mặt.
Chúng ta mạnh hơn chúng ta tưởng. Họ sẽ tính vào quỹ nghiên cứu vì đã nói, đây chỉ là một cuộc thí nghiệm". Nghĩ vậy tôi không lo lắng vô lý nữa và thấy khoẻ khoắn trong người.
Người đàn bà mà ông đã gặp có biết bao nỗi buồn phiền về gia đình. Mà chưa chắc gì họ đã thành công. Và từ khi nhận chân được điều này, tôi hết bệnh luôn tới bây giờ".
Ông liền mở lớp học này. Vậy để tôi xin kể lời khuyên của hai người theo thuyết vô thần. Tôi đã có dịp gặp ông Bernard Baruch - viên cố vẫn chính thức của sáu vị Tổng thống Hoa Kỳ: Wilson, Harding, Coolidge, Hoover, Roosevelt và Truman.
Thiệt là lạ lùng, trong hai tuần lễ, tôi kể ra được 242 công việc sửa chữa phải làm. Lăn người từ chân tường này đến chân tương kia càng hay. Ông tuyên bố rằng chưa thấy một ai chết về chứng mất ngủ.
Bà viết cho tôi: "Một buổi tối, chuông điện thoại reo. Tôi quyết định sửa mình thành một người trầm tĩnh, can đảm như xưa và tôi thấy chẳng có gì là khó". Thế nào bạn cũng được tiếp và nhận được những lời khuyên vô giá và sau nầy khỏi phải phí nhiều năm thất vọng, đau lòng.
Vậy định lệ thứ nhất là: thu nhập những sự kiện. Đã không hy vọng là một người hoàn toàn thì nên noi gương E. Vừa ấp úng kể xong, tôi ngạc nhiên hết sức nghe ông Bbiện lý nói rằng mấy tháng nay ông đã nghe đồn nhiều về bọn tống tiền đó, và chính thằng tự xưng là nhân viên của chính phủ ấy chỉ là một tên lừa đảo mà sở Công an đương lùng bắt.
Tôi có lần hỏi bà Roosevelt về thái độ của bà khi bị chỉ trích một cách vô lý, vì biết đâu bà chẳng có lần bị như vậy. Thiếu thời ông được học ít, bắt đầu làm trong một tiệm nhỏ ở nhà quê rồi sau giám đốc công ty U. Trong nhiều châu thành dân số hai vạn trở lên, có những hội chuyên môn nghiên cứu để đem sự thịnh vượng cho gia đình.
Dostoievsky và Tolstoi cũng vậy, nếu đời sống của hai ông không đầy rẫy những đau thương, chưa chắc những tác phẩm tuyệt diệu của hai ông đã ra đời. Tôi không buồn đóng tàu chút nào, mà cũng không buồn làm việc gì cả. Ông đọc sách và ham mê những áng văn hay.
Không có tài gì hết. Khi tốt nghiệp ông đã tự chối không chịu để một chủ khách sạn gây dựng cho ông và cũng chẳng nhận đề nghị của ông một người bảo hộ văn nghệ địa phương. Nhưng mặc dầu cùng túng, song thân tôi luôn luôn dành một số tiền để mỗi năm gởi giúp một cô nhi viện ở Iowa.