Nhưng không phải là tất cả. Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu. Nó là một chuyện kể cho vui mồm như bao nhận định khác.
Và bạn chọn cách im lặng nhấm nháp. Phải hết sức giữ gìn. Nhưng mà này không được bi quan.
- Ông cụ tôi bị liệt toàn thân. Rằng suốt một thời gian qua, tôi đã lông bông, đã lãng phí đời mình, đã không biết nghĩ. Còn các bộ phận chưa bị thương trên cơ thể chung thì quá chủ quan, vung vẩy theo ý mình, phó mặc cho những bạch cầu trước vết thương nhiễm trùng uốn ván.
Và vì thế, nó chìm đi trong bao đời chìm của những dòng chữ khác. Chỉ như mỗi ngày đều đều ăn một phát búa gỗ vào đầu. Cậu em bắt đầu giới thiệu cho tôi chức năng các loại máy.
Mà tôi đã làm gì có những cái đó. Trong ba ngày đó, vợ ông sẽ được phục vụ như bà hoàng. Vào những thời điểm mà tuổi thơ sẽ có những ấn tượng mạnh nhất.
Cháu bảo: Con hơn cha là nhà có phúc ạ. Có quyền chọn lựa giữa sống thiện và ác. Cho đến khi hàng mi nàng rủ xuống, nhà văn kéo lại tấm chăn phủ lên thân thể thủy tinh của nàng.
Về quan niệm sống cũng như hưởng thụ. Mà không xuyên sang tai bên kia. Từ ấy, tôi không bao giờ muốn có lại cảm giác sững sờ và buồn nôn đó).
Ở đó, chắc thấy bộ dạng phơn phớt của mình, đồng chí công an cũng không thể không theo nghiệp vụ mà ngờ hoặc. Mà đâu cứ phải là tình yêu mới gần nhau được. Chúng trở thành một thói quen của tiềm thức, được tiềm thức lau chùi và tự động bật lên hàng ngày.
Những cảm giác cay đắng và kiêu hãnh lẻn vào tuổi thơ tôi từ rất sớm và âm thầm sinh sôi. Nhưng cơ bản bạn không thấy thú vị gì vì sống còn những thử thách khác dù vất vả hơn nhưng có nhiều người xoa dịu hơn, làm bạn thấy khỏe khoắn và minh mẫn hơn. Nhưng thế này thì lại không chơi được: Khách vãn, ông chú, chưa say, nâng cốc với mấy chú em thân quen.
Bạn cần trả công và cả tự do. Tôi khóc vì những câu hỏi tâm thức như thế sau cả chục năm làm tôi mệt mỏi. Chỉ cần cháu làm rạng danh dòng họ là bác mãn nguyện.